Chương 70: Cây đàn đầu tiên
Editor: Sophie
Trong phút chốc không gian giữa họ chìm vào một sự im lặng kỳ lạ.
Phản ứng đầu tiên của Phí Bạc Lâm là thở phào nhẹ nhõm nhưng sau giây phút đó anh lại không thể lý giải được cảm giác hụt hẫng thoáng qua trong lòng.
Anh khẽ "ồ" một tiếng rồi quay đầu vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.
Ôn Phục ngồi trên ghế nghiêng đầu nhìn bóng lưng anh, lúc này cậu thực sự không hiểu nổi.
Hơi nước trên gương nhà vệ sinh đã tan. Trên mặt gương sáng bóng không một hạt bụi hiện lên những đường nét ngày càng trưởng thành và sắc bén của Phí Bạc Lâm.
Anh rửa mặt, lau đi bọt kem đánh răng ở khóe miệng. Những giọt nước trong suốt chảy dọc theo quai hàm xuống đến cằm rồi dừng lại ở vết sẹo chừng một centimet.
Phí Bạc Lâm như bị ma xui quỷ khiến đưa tay sờ vào chỗ đó. Anh cảm thấy một xúc cảm quen thuộc đến lạ.
Không kịp suy nghĩ sâu xa anh liếc nhìn môi mình. Giống hệt đôi môi hơi sưng đỏ của Ôn Phục.
Chỉ là một thay đổi rất nhỏ nhưng Phí Bạc Lâm vẫn nhíu mày nhìn chằm chằm vào mình trong gương hồi lâu, khó mà phân biệt được đây có phải là ảo giác hay không.
Buổi chiều cuối tuần, Phí Bạc Lâm một mình đi dạo quanh chợ.
Đến bữa tối, Ôn Phục nhìn mâm cơm toàn khổ qua: Canh khổ qua, khổ qua xào trứng, khổ qua nhồi thịt thì rơi vào im lặng.
Phí Bạc Lâm khẽ quay sang: "Đúng rồi."
Ôn Phục: ?
Phí Bạc Lâm: "Mặt em méo thêm chút nữa thì trên bàn sẽ có bốn món khổ qua đấy."
Ôn Phục: "..."
Phí Bạc Lâm gắp một miếng khổ qua xào trứng vào bát cậu: "Dạo này bị nóng trong người nên cố gắng ăn thanh đạm một chút."
Ôn Phục không hiểu gì: "Em đâu có nóng trong người."
Phí Bạc Lâm giải thích: "Môi của cả hai chúng ta đều sưng lên rồi mà còn không nóng trong người?"
Ôn Phục lần thứ hai chìm vào im lặng.
May mà cậu không kén ăn. Có món ngon thì ăn ngon, không có thì ăn gì cũng được. Khổ qua tuy đắng nhưng có thịt có trứng, Ôn Phục ăn liền hai bát cơm đầy.
Sau đó nhân lúc Phí Bạc Lâm rửa bát, cậu chạy xuống lầu, định ra tiệm tạp hóa lấy một hộp nước trái cây để bớt đắng.
Vừa chạy vào con hẻm ngắn trước cửa tiệm, Ôn Phục dừng lại trước bậc đá. Vẻ mặt phức tạp, cậu nhìn hai bậc thang im lìm một lúc rồi hừ khẽ, đá nhẹ một cái, dẫm mạnh thêm một cái nữa mới lấy chìa khóa mở cửa.
Vào trong tiệm, Ôn Phục thuần thục lấy một hộp nước trái cây màu hồng trên kệ bỏ vào tủ lạnh, rồi một mình lười biếng nằm trên quầy, cầm điện thoại xem hoạt hình.
Ở nhà Phí Bạc Lâm đã rửa bát xong, từ bếp bước ra bưng một đĩa táo đã cắt sẵn. Nhìn quanh phòng khách không thấy ai, anh gọi ra ban công: "Em gái?"
Bình luận