Chương 69: Say
Editor: Sophie
Người ta nói khi con người bị kích thích thì mọi giác quan đều trở nên vô cùng nhạy bén, mèo có lẽ cũng vậy.
Phí Bạc Lâm thấy hàng mi của Ôn Phục khẽ chớp, trong mắt cậu thoáng hiện nỗi kinh ngạc và khó hiểu, chóp tai ẩn dưới mái tóc cũng khẽ rung động.
Thế nhưng Ôn Phục không né tránh. Hàng mi đang ngước lên nhanh chóng cụp xuống. Cậu yên lặng nhìn thẳng vào Phí Bạc Lâm, có lẽ đang suy nghĩ xem hành động này giữa hai người liệu có mang ý nghĩa gì khác không.
Hơi thở của Phí Bạc Lâm lan sang từ nụ hôn nhẹ. Ôn Phục cảm nhận được chút hương rượu thoang thoảng vương trên đầu lưỡi, mang theo vị ngọt trái cây và ngũ cốc, cùng mùi hương tươi mát vốn có của Phí Bạc Lâm.
Ôn Phục khẽ cau mày. Cậu không biết liệu các thành viên trong gia đình khác có liếm nhau như thế này không.
Nụ hôn của Phí Bạc Lâm trông có vẻ nhẹ nhàng và kéo dài, nhưng thực ra gáy của Ôn Phục bị anh ghì chặt, không cho cậu lùi bước.
Cậu nghe hai tiếng thở hổn hển xen vào hơi thở dài của Phí Bạc Lâm, tách biệt hoàn toàn với tiếng lá cây xào xạc trên đầu. Ngoài vòng tay mang hơi men và nụ hôn sâu thăm dò ấy, mọi thứ đều trở nên mờ nhạt.
Cơn gió mờ nhạt. Tiếng trò chuyện của những cư dân cách đó mười mét mờ nhạt. Tiếng hát ở đầu hẻm cách trăm mét mờ nhạt. Tiếng sóng sông Kim Sa cuồn cuộn cách ngàn mét cũng mờ nhạt.
Ôn Phục tưởng như nghe được tất cả, nhưng rốt cuộc đều thua một hơi thở khẽ của Phí Bạc Lâm ngay trước mắt.
Cậu đã nếm trọn vị của Phí Bạc Lâm đến mức chính mình cũng dính chút hơi men.
Môi cả hai đều ướt át. Khi tách ra, đầu lưỡi Ôn Phục hơi tê dại. Phí Bạc Lâm đòi hỏi quá mạnh mẽ dưới những động tác tưởng như nhẹ nhàng kia.
Thế nhưng anh nhìn Ôn Phục không hề có chút hối lỗi nào, vẫn một dáng vẻ lả lơi như lúc trước.
Phí Bạc Lâm nhếch môi, như cười như không, hỏi: "Học được chưa?"
Ôn Phục nghĩ anh say thật rồi. Ngày mai tỉnh dậy Phí Bạc Lâm sẽ hối hận. Hối hận vì nhất quyết bắt cậu ngồi trong lòng. Hối hận vì bắt cậu xin lỗi. Hối hận vì để cả hai phải mút đến tê dại đầu lưỡi mới chịu tách ra.
Thường ngày anh sẽ không như thế. Ôn Phục muốn dựa vào anh khi tắm mà anh còn không đồng ý.
Ôn Phục không trả lời, chỉ hỏi lại: "Sau này đều như vậy sao?"
"Đều như vậy."
"Với ai cũng vậy sao?"
Phí Bạc Lâm nhún đùi một cái. Ôn Phục trượt xuống một chút và cảm thấy có thứ gì đó đang cọ vào đùi mình.
"Không được."
"Cái gì không được?"
Ôn Phục vừa định cúi nhìn thì bàn tay đang giữ gáy cậu của Phí Bạc Lâm trượt sang má, ngón cái nâng cằm buộc cậu phải nhìn mình.
"Anh không được làm như vậy, em cũng không được."
Ngón tay cái của Phí Bạc Lâm tì vào xương cằm Ôn Phục. "Còn ngồi yên đó, có cần anh dạy lại lần nữa không?"
Bình luận