Chương 68: Gặp lại nhau ở đỉnh cao rực rỡ!
Editor: Sophie
Mạnh Dục biết làm gì được?
Đánh thì không lại hai người kia, mà cái mặt thì chính mình tự đưa ra. Chẳng lẽ lại chìa thêm lần nữa bắt Ôn Phục đánh ngay trước mặt Phí Bạc Lâm rồi mới chịu bỏ qua? Hơn nữa nơi này là trường học, nếu ầm ĩ thêm thì cậu ta chỉ còn nước bị tống ra ngoài.
Nhưng rõ ràng hai người kia chẳng thèm hỏi ý kiến hắn. Trong lúc Mạnh Dục còn ngẩn người, Phí Bạc Lâm đã kéo Ôn Phục đi mất.
Kết quả là vừa rẽ ra khỏi con đường nhỏ, Ôn Phục lập tức buông tay Phí Bạc Lâm ra.
Ban đầu Phí Bạc Lâm chỉ nghĩ Ôn Phục sợ nóng nên không để tâm. Nhưng cậu không chỉ buông tay mà còn lùi sang một bên, giữ khoảng cách như thể chẳng hề quen biết anh.
Đến lúc ấy anh mới nhận ra sắc mặt Ôn Phục có gì đó không ổn. Không phải khi đứng trước mặt Mạnh Dục mà là sau khi đi ra, chỉ còn lại hai người đối diện nhau mới lộ rõ.
Không đến mức khó coi nhưng rõ ràng rất lạnh lùng. Ánh mắt né tránh anh, chỉ nhìn xuống đất.
Gương mặt mang đúng vẻ người lạ chớ đến gần. Hệt như ngày đầu tiên cậu chuyển lớp.
Đặt vào hoàn cảnh này thì Phí Bạc Lâm chính là người lạ.
Anh ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: "Mạnh Dục đã nói gì với em?"
Ôn Phục lắc đầu.
Có gì mà nói chứ. Chẳng qua là hai bức ảnh: Một bức cậu bị đánh, một bức Phí Bạc Lâm cầm ly rượu. Nhưng nói một lần thì nhớ lại một lần. Mà mỗi lần nhớ lại thì Phí Bạc Lâm trong mắt cậu lại đáng ghét thêm một chút.
Đáng ghét vì uống rượu ư? Nhưng ngay cả khi bỏ cái ly kia đi thì nhìn vào vẫn thấy đáng ghét.
Vậy là vì người phụ nữ dựa sát bên cạnh ư? Ôn Phục nghĩ, nếu bỏ người phụ nữ đó đi dường như anh lại không còn đáng ghét nữa.
Nhưng cậu không hề ghét cô ta. Hai con người hoàn toàn xa lạ, chẳng thù oán gì.
Cậu chỉ ghét Phí Bạc Lâm trong bức ảnh đó thôi.
Nhưng tại sao? Tại sao lại ghét anh? Tại sao khi bỏ người phụ nữ kia đi thì anh lại không còn đáng ghét?
Ý nghĩ ấy khiến Ôn Phục càng thêm rối rắm.
Cậu thấy đầu óc mình cũng có vấn đề giống hệt Mạnh Dục. Trách đi trách lại cuối cùng lại quay sang trách bản thân. Phí Bạc Lâm có thể đáng ghét thật nhưng rõ ràng người bị tổn thương là cậu. Tại sao cậu lại thấy hình như lỗi nằm ở phía mình?
Cậu không hề muốn ghét anh nhưng càng nghĩ càng thấy vô lý. Vô lý đến nghẹn lại trong ngực, khiến sắc mặt cậu ngày càng khó coi.
"Em gái."
"Hả?"
Ôn Phục vẫn còn thất thần. Nghe được tiếng gọi quen thuộc, cơ thể phản ứng trước cả suy nghĩ, mơ hồ bật ra câu trả lời.
Khi đối diện với ánh mắt của Phí Bạc Lâm, vẻ mơ hồ trên mặt Ôn Phục ngay lập tức biến thành tức giận, cậu quay mặt đi không thèm để ý đến Phí Bạc Lâm.
Bình luận