Chương 67: Ảnh
Editor: Sophie
Trở về nhà đã gần nửa đêm. Ôn Phục nhanh nhẹn chạy đến trước TV đưa tay bật nút nguồn.
Chỉ cần nhìn thôi Phí Bạc Lâm cũng biết cậu đã lén lút lặp đi lặp lại động tác này không ít lần trong lúc anh vắng nhà.
Trong nhà vừa có thêm đồ mới thì chú mèo nhỏ này luôn là nhóc hiếu kỳ nhất.
TV vừa mở đã chiếu kênh trung ương. Người dẫn chương trình mặc bộ lễ phục màu đỏ tươi, mỉm cười thân thiện hô vang từng tiếng đếm ngược: "Mười... chín... tám..."
Ôn Phục chăm chú nhìn màn hình, chờ đợi khoảnh khắc giao thừa. Nhưng vừa quay đầu lại cậu đã phát hiện Phí Bạc Lâm không còn ở bên cạnh.
Theo thói quen cậu chạy vào nhà vệ sinh. Quả nhiên Phí Bạc Lâm đang đứng trước bồn rửa tay.
Vì đã ra vào những nơi như KTV, lại còn dựa lưng vào tường trong buồng vệ sinh công cộng một lúc nên vừa về đến nhà anh liền đi thẳng vào phòng, nhanh chóng thay một bộ quần áo khác rồi chạy ra rửa tay mãi không thôi.
Nếu không phải lát nữa còn nấu ăn sẽ dính đầy mùi dầu mỡ, chắc hẳn anh đã tắm gội từ đầu đến chân ngay lập tức.
Ôn Phục vừa bước tới tầm mắt anh, Phí Bạc Lâm liền nắm lấy tay cậu đưa xuống dưới vòi nước: "Vừa đúng lúc, đến rửa tay nào."
Ôn Phục thừa lúc anh không để ý tắt vòi nước, kéo Phí Bạc Lâm đi về phía phòng khách: "Đếm ngược rồi."
Phí Bạc Lâm đang rửa tay thì bị Ôn Phục kéo tuột đi. Anh còn chưa kịp phản ứng, trong lòng vẫn thắc mắc sao cánh tay gầy gò kia lại nhiều sức mạnh đến vậy thì đã ngơ ngác ngồi cạnh Ôn Phục trước màn hình TV.
Chưa kịp thở, ba giây cuối cùng đã vang lên.
"Ba... hai... một..."
"CHÚC MỪNG NĂM MỚI!!!"
Trong TV tiếng reo hò như muốn chọc thủng màn hình. Ngoài TV hai người lại nghiêm trang ngồi thẳng lưng, tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, vai kề vai, gối chạm gối, mắt không rời màn hình, trịnh trọng chẳng khác nào đang chụp ảnh cưới.
Ôn Phục nghiêm trang là do bản tính vốn vậy. Còn Phí Bạc Lâm trông nghiêm trang thật ra chỉ bởi trong đầu còn lơ mơ, chưa bắt được nhịp.
Sao lại bị kéo đến đây nhanh thế?
Là Ôn Phục kéo?
Cảm giác như chân còn chưa kịp chạm đất đã ngồi chình ình trước TV rồi?
Sức lực em ấy lớn vậy sao?
Thường ngày toàn giả vờ yếu đuối thôi à?
Nhưng rõ ràng con mèo nhỏ này lúc nào cũng ngoan ngoãn để anh xách lên mang đi cơ mà...
Anh còn đang loay hoay trong mớ suy nghĩ lộn xộn, cộng thêm hơi men ở Vân Đỉnh khiến đầu óc lại càng trì trệ thì Ôn Phục đã khẽ chọc vào cánh tay anh.
Phí Bạc Lâm đờ đẫn quay đầu, thấy ánh mắt long lanh kia, giọng cậu vẫn nhỏ nhẹ như mọi khi: "Anh Bạc Lâm, năm thứ hai rồi."
Bình luận