🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 65: Ở đây gần anh hơn

Editor: Sophie

Phí Bạc Lâm nói: "Nấu ăn."

Hứa Uy bật cười ha hả: "Hiền thục ghê ta. Hôm nào đến nhà tôi nấu ăn nhé?"

Lời lẽ xúc phạm còn chưa dứt đã đã bị Phí Bạc Lâm ngắt lời.

"Nếu cậu muốn khen tôi, có thể nói qua điện thoại." Phí Bạc Lâm đẩy ly bia về phía giữa bàn, "Ở nhà tôi còn có việc, nếu cậu không có chuyện gì tôi xin phép về trước."

Nói xong anh thật sự làm bộ đứng dậy ra về.

"Này, Bạc Lâm... Bạc Lâm!" Hứa Uy nghiêng người tới giữ lấy cánh tay Phí Bạc Lâm, mạnh mẽ kéo anh lại, "Nói cậu nghe này, cậu chẳng biết đùa chút nào cả!"

Hắn tử tế khuyên Phí Bạc Lâm ngồi xuống, rồi vắt chân lên cầm lấy ly rượu Phí Bạc Lâm đã uống đưa cho người phục vụ bên cạnh, ý bảo người đó uống, đồng thời ra vẻ đang suy nghĩ như trong một cuộc họp: "Tôi gọi cậu đến, là để làm gì nhỉ..."

Phí Bạc Lâm không đáp lời. Dù sao Hứa Uy cứ diễn một lúc rồi cũng sẽ nhớ ra thôi.

"À!" Hứa Uy vờ như chợt nhớ ra, cười nói với Trâu Kỳ bên cạnh: "Là mẹ của cậu ta!"

Hai từ "mẹ của cậu ta" đầy ẩn ý khiến Trâu Kỳ cũng bật cười theo. Mạnh Dục ở phía bên kia thì không có phản ứng gì.

Phí Bạc Lâm cuối cùng cũng ngước mắt nhìn Hứa Uy. ánh mắt anh tĩnh lặng, không một chút gợn sóng hay ý cười.

Anh nghe ra giọng điệu cợt nhả và thiếu tôn trọng trong lời nói của Hứa Uy, cũng nhìn rõ ý đồ muốn làm nhục anh của đối phương. Nếu anh tỏ ra tức giận thì Hứa Uy đã đạt được mục đích rồi.

Hơn nữa hôm nay anh đến đây vì mục đích của riêng mình. Nếu Hứa Uy thực sự biết một chút chuyện gì về Lâm Viễn Nghi lúc còn sống, dù chỉ là một mẩu tin nhỏ mà nói cho anh nghe, thì những lời bẩn thỉu vô nghĩa này cũng chẳng là gì.

Nếu anh thật sự yêu sĩ diện, hôm nay anh đã không đến đây.

Quả nhiên Hứa Uy dùng một giọng điệu thờ ơ, cố tình kể lể với những người khác một cách ngắt quãng: "Mẹ của Phí Kỳ ấy à. À xin lỗi, tôi có nên gọi là dì không? Phải không Bạc Lâm?"

Đối diện với ánh mắt Hứa Uy đang nhìn qua, Phí Bạc Lâm tựa lưng vào ghế sofa, mười ngón tay đan xen vào nhau, sẵn sàng cho việc sẽ không rời đi trong thời gian ngắn: "Cứ như trước đây là được."

Nụ cười của Hứa Uy đông cứng ngay lập tức.

Cứ như trước đây khi Hứa Uy chỉ thỉnh thoảng mới gặp Lâm Viễn Nghi trở về biệt thự nhà họ Phí, lúc bà và cha của Phí Bạc Lâm vẫn chưa ly hôn.

Khi ấy cậu ta cùng người dì của mình, cũng chính là người vợ hiện tại của chủ tịch tập đoàn Phí Thị chỉ có thể khoác lên thân phận giả: Kẻ thì làm bộ như nhân viên hợp tác bên ngoài, kẻ thì tỏ ra là người nhà.

Với thân phận ấy, họ đứng từ xa nhìn Lâm Viễn Nghi bước tới, khom lưng cúi đầu cung kính gọi một tiếng "chủ tịch Lâm".

Phí Thị là do Lâm Viễn Nghi và cha Phí Bạc Lâm cùng nhau xây dựng. Lâm Viễn Nghi không thích người khác gọi mình là phu nhân hay bà Phí, vì vậy toàn bộ người trong nhà họ Phí từ trên xuống dưới đều chỉ gọi bà là chủ tịch Lâm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...