Chương 64: Lắp tivi
Editor: Sophie
Ôn Phục ăn xong bánh cuốn, đang uống sữa thì nghe thấy Phí Bạc Lâm gọi vọng ra: "Vào đây mặc áo giữ nhiệt."
Ôn Phục lon ton chạy về phía giọng của Phí Bạc Lâm vang lên.
Chiếc giường kê sát cửa phòng, khi cậu bước vào thì nửa người Phí Bạc Lâm vẫn còn thò vào tủ quần áo tìm đồ. Ôn Phục nghiêng người nằm ườn ra giường, vuốt bụng thở phào một tiếng.
Tám cái bánh bao, năm cái bánh cuốn và một hộp sữa nóng có vẻ hơi no quá.
Ôn Phục ngẩn ngơ nhìn lên trần nhà trắng bóc i hệt khuôn mặt mình.
Nhà cửa ngày nào cũng được lau dọn.
Phí Bạc Lâm cứ hai tuần lại tổng vệ sinh một lần, ngay cả góc trần nhà cũng được anh dùng chổi lông gà quét qua.
Căn nhà cũ kỹ như vậy nhưng những bức tường trắng tinh không dính một chút bụi nào, sạch sẽ đến mức không tìm thấy một sợi tơ nhện. Trần nhà đương nhiên cũng trắng như khuôn mặt của Ôn Phục.
Phí Bạc Lâm tìm được một bộ áo quần giữ nhiệt dày nhất cho mùa đông năm nay.
Khi quay lại anh thấy Ôn Phục đã biến thành một "miếng bánh mèo" trên giường, vô tư chớp mắt nhìn lên trần nhà, hàng mi khẽ rung nhè nhẹ như cánh bướm.
"Tiểu Hồ Điệp," Hiếm khi Phí Bạc Lâm dùng giọng trêu đùa gọi cậu, "Dậy mặc quần áo."
Ôn Phục đặt hai tay lên bụng, lười biếng ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi lại nằm xuống.
Sau đó cậu rụt tay vào trong tay áo cọ qua cọ lại trên giường, cả người cứ thế tuột ra khỏi chiếc áo khoác.
Để lại chiếc áo khoác "còn nguyên vẹn" trên giường.
Phí Bạc Lâm: "..."
Ôn Phục không mảy may để ý đến vẻ mặt câm nín của anh, đắm chìm trong phương pháp lười biếng cởi quần áo tuyệt vời của mình.
Cậu làm y hệt với chiếc áo len còn lại rồi nửa người trên trần truồng nằm xuống chiếc áo.
Phí Bạc Lâm chịu hết nổi, bước tới kéo cậu ngồi dậy. Không trông mong Ôn Phục tự giác mặc đồ, anh thẳng tay trùm áo giữ nhiệt qua đầu cậu rồi nắm lấy cánh tay luồn vào ống tay áo. Mặc xong ngẩng lên thì thấy chẳng biết từ khi nào Ôn Phục đã cởi quần, một chân nhấc lên, mũi chân vẫy vẫy trước mặt, ý bảo anh mặc quần giúp mình.
Trông cái vẻ hách dịch như thể được chiều quen thói.
Khóe miệng Phí Bạc Lâm giật giật, cảm giác như có mấy vạch đen hiện lên trên trán.
Có những con mèo thật sự...
Đúng là ba ngày không quản liền muốn dỡ cả nóc nhà.
Mặc dù nói vậy nhưng chưa một lần bàn tay Phí Bạc Lâm đánh xuống người Ôn Phục.
Vì nể tình là ngày Tết nên anh không so đo với Ôn Phục.
Anh nắm lấy cổ chân cậu nhét vào ống quần. Khi buông ra, nơi đó còn lưu lại vệt ngón tay ửng hồng.
Ánh mắt Phí Bạc Lâm lướt qua những dấu tay dần mờ đi, theo bản năng quay đi chỗ khác. Động tác mặc quần cho Ôn Phục vô thức trở nên cẩn thận hơn.
Bình luận