Chương 63: Cậu đừng quay lại nữa
Editor: Sophie
Hứa Uy, con trai của "cậu" Phí Bạc Lâm.
Gọi là "cậu" cũng chẳng biết là nâng Phí Bạc Lâm lên hay nâng Hứa Uy lên.
Năm Phí Bạc Lâm bốn tuổi, trước khi chuyện cha anh ngoại tình bị bại lộ. Người vợ kế họ Hứa kia đã nhiều lần lấy thân phận trợ lý của cha Phí Bạc Lâm đưa đứa cháu trai nhỏ đến biệt thự nhà họ Phí để qua đêm, đều là những lúc Lâm Viễn Nghi đi công tác.
Khi ấy Phí Bạc Lâm còn nhỏ, nhiều lần thấy cha mình và người phụ nữ kia đóng cửa phòng cả buổi chiều mà không hề nhận ra điều gì bất thường.
Dù sao cha anh cũng bận rộn công việc, trong phòng làm việc ngoài người phụ nữ kia ra còn thường xuyên có nhiều người khác ra vào. Một cuộc họp có khi kéo dài hai, ba tiếng, cửa phòng luôn đóng chặt quanh năm.
Hơn nữa từ nhỏ Phí Bạc Lâm đã được giáo dục nghiêm khắc, từ năm bốn tuổi trở đi mỗi ngày thức dậy đều phải đến những nơi khác nhau, hết trường đua ngựa lại đến sân golf, hay học đàn piano và ngoại ngữ.
Thời gian rảnh rỗi hiếm hoi chỉ đủ để anh thở một chút, làm sao có thể để ý trong phòng cha có những ai, ở lại bao lâu.
Năm bốn tuổi, gia đình đã thuê cho Phí Bạc Lâm ba giáo viên ngoại ngữ và hai giáo viên dạy kỹ năng sống. Anh không đi nhà trẻ mà Lâm Viễn Nghi lại bận rộn công việc. Vòng giao tiếp cũng chẳng trùng với phần lớn những bà mẹ nội trợ cùng tầng lớp.
Mẹ không có nhóm bạn để chia sẻ chuyện con cái nên bạn bè của Phí Bạc Lâm đương nhiên cũng rất ít. Trong quãng thời gian đó, đứa cháu trai nhỏ của người vợ kế mà cha anh ngoại tình mang về lại trở thành người bạn thân thiết nhất của Phí Bạc Lâm.
Đó chính là Hứa Uy.
Phí Bạc Lâm còn nhỏ, không biết quy luật Hứa Uy đến nhà chơi. Vì khao khát có một người bạn mà anh chỉ mong đối phương đến càng thường xuyên càng tốt.
Sau này Hứa Uy đến thật sự ngày càng nhiều. Cho đến một ngày hai đứa trẻ đứng ngoài cửa phòng khách nhìn ba người lớn bên trong nói chuyện rất lạnh nhạt.
Thì ra khi đã trở mặt họ vẫn có thể giữ thể diện như vậy.
Trong sân đậu mấy chiếc xe tải, người làm trong nhà lần lượt chuyển đồ đạc của Phí Bạc Lâm và Lâm Viễn Nghi lên xe. Cuối cùng Lâm Viễn Nghi dắt tay Phí Bạc Lâm rời khỏi ngôi nhà mà cậu đã sống từ nhỏ.
Lúc đi Phí Bạc Lâm đứng phía sau Lâm Viễn Nghi, nhìn mẹ mình nói chuyện và xác nhận hành lý với tài xế xe tải. Cha không ra tiễn nhưng Hứa Uy thì có.
Cậu ta lớn hơn Phí Bạc Lâm một hoặc hai tuổi, Phí Bạc Lâm không nhớ rõ. Điều duy nhất khiến anh ấn tượng là Hứa Uy hôm đó vẫn cười rạng rỡ như mọi khi. Cậu ta nắm lấy Phí Bạc Lâm hỏi: "Phí Kỳ, cậu sắp đi rồi à?"
Phí Bạc Lâm quay đầu nhìn Lâm Viễn Nghi, mẹ anh làm việc gì cũng quyết đoán và mạnh mẽ, ngay cả khi kiểm kê hành lý với tài xế xe tải cũng toát ra một vẻ uy nghiêm khiến người khác chỉ dám im lặng.
Cậu nghĩ rằng mình sắp phải đi, chỉ là không biết đi đâu, thế là cậu gật đầu với Hứa Uy.
Hứa Uy cười hì hì hỏi lại: "Cậu còn quay lại không?"
Bình luận