Chương 62: Tiệm net
Editor: Sophie
Phó Bạc Lâm đã đuổi Tạ Nhất Ninh đi trước khi cô kịp nói thêm, rồi quay lại lớp dọn cặp sách cho Ôn Phục, dẫn cậu rời trường trong giờ tan học đông đúc ngày thứ Bảy mà chẳng buồn quay đầu lại.
Hai người im lặng đi một đoạn. Đến tiệm trà sữa ở cổng trường, Ôn Phục vẫn không kìm được, khẽ lay cánh tay Phí Bạc Lâm: "Anh Bạc Lâm, 'đồ đần' là gì?"
Phí Bạc Lâm bước vào tiệm mua một cây xúc xích nướng và một cốc trà sữa nhét vào tay Ôn Phục để bịt miệng cậu.
Ôn Phục tay trái cầm trà sữa, tay phải cầm xúc xích, miệng bận rộn nhai nuốt chẳng còn nhớ đến chuyện khác nữa.
Đang lúc cậu vừa nhai một hạt trân châu vừa cắn miếng xúc xích, Phí Bạc Lâm bỗng hỏi: "Em có biết cậu bạn kia muốn xin thông tin liên lạc của em để làm gì không?"
Ôn Phục ngước mắt: "Cậu ấy muốn xin bản nhạc của em à?"
"... Cũng có thể." Phí Bạc Lâm không phủ nhận.
Theo lời Tạ Nhất Ninh, người bên khối Hán Dương kia chú ý đến Ôn Phục từ cuộc thi hát hôm 1/6, nên việc ban đầu đăng confession để tìm Ôn Phục chỉ vì bài hát là có lý.
Nhưng việc kiên trì tìm kiếm thông tin trên diễn đàn và những nơi khác thì rõ ràng đã vượt quá giới hạn của một người bạn bình thường.
Phí Bạc Lâm cân nhắc từ ngữ, khẽ nói: "Có lẽ cậu ấy không chỉ muốn làm bạn với em."
Ôn Phục không mấy bận tâm, hút một ngụm trà sữa lớn, nuốt trân châu trong miệng rồi mới hỏi: "Vậy cậu ấy muốn gì?"
Phí Bạc Lâm: "Muốn thân thiết hơn với em."
Ôn Phục thản nhiên: "Giống như với anh Bạc Lâm à?"
"Anh?" Phí Bạc Lâm khựng lại. "Giống anh là sao?"
"Là cùng sống trong nhà anh Bạc Lâm, ngủ trên giường của anh Bạc Lâm, ăn cơm do anh Bạc Lâm nấu."
Nói xong Ôn Phục lại tự lẩm bẩm: "Không được."
Phí Bạc Lâm bật cười, quay sang nhìn cậu, nói nghiêm túc: "Không liên quan đến anh. Cậu ấy chỉ muốn ở bên em, thế thôi."
Ôn Phục nhìn anh một lúc, không rõ có hiểu hay không, chỉ lặp lại: "Càng không được."
"Càng không được là sao?"
"Em thì được, anh Bạc Lâm cũng được, còn người khác thì không."
Nhà của Phí Bạc Lâm đủ lớn để Ôn Phục tha hồ chạy nhảy phá phách khắp nơi, nhưng lại không lớn đến mức cậu muốn nhét thêm ai khác vào.
Còn bảo Phí Bạc Lâm chuyển đi, thay bằng người khác thì càng không thể.
Trong ngôi nhà này phải có Phí Bạc Lâm mới được.
Nghe vậy trên mặt Phí Bạc Lâm chẳng có chút ý cười nào.
Anh nhìn thẳng vào Ôn Phục một lúc, ngập ngừng: "Em có biết khi em nói như thế..."
Những lời sau đó Ôn Phục không nghe rõ: "Anh Bạc Lâm nói gì ạ?"
"Không có gì." Phí Bạc Lâm quay đầu, tiếp tục đi về phía trước, "Về nhà thôi."
Bình luận