Chương 61: Đông Tây kết hợp
Editor: Sophie
Một chiếc bánh gato sáu inch đủ cho hai người ăn thoải mái, nhưng Phí Bạc Lâm vốn chẳng hứng thú gì với đồ ngọt. Thế nên sau khi thổi nến anh chỉ ăn tượng trưng hai miếng, còn lại cả chiếc bánh thì cho Ôn Phục toàn quyền xử lý.
Ôn Phục rất thích ăn đồ ngọt, vả lại chiếc bánh này cũng ngon thật. Hai lớp nhân bên trong có một lớp trái cây và một lớp sôcôla vụn giòn tan, ăn hoài không ngán.
Phí Bạc Lâm nghĩ trời nóng bánh để lâu sẽ hỏng mà cho vào tủ lạnh lại dễ bị lẫn mùi, thế là cứ để mặc cậu ăn.
Bốn món ăn được bày ra trên bàn nhưng chẳng ai đụng đũa. Ôn Phục say sưa ăn bánh còn Phí Bạc Lâm thì chống cằm mỉm cười nhìn cậu.
"Em có ăn hết được không?"
"Ăn hết..." Ôn Phục bận đến mức chẳng ngẩng đầu lên nổi, mãi mới thốt ra được một câu để trả lời Phí Bạc Lâm, giọng thì ngọng nghịu, nghe là biết trong miệng đang đầy ắp thức ăn. "Anh Bạc Lâm ăn nữa không?"
Phí Bạc Lâm lắc đầu, thấy Ôn Phục không ngước lên, anh nói: "Anh không ăn đâu, em cứ ăn đi."
Ôn Phục ăn nhanh như lốc xoáy quét qua, Phí Bạc Lâm nhắc đi nhắc lại cậu phải ăn chậm thôi nhưng chẳng có tác dụng.
Đến khi cảm giác thèm ăn và đói bụng ban đầu qua đi, Ôn Phục dường như đã chạm đến giới hạn kiên nhẫn của anh.
Cậu định chậm lại một chút trước khi bị áp dụng biện pháp mạnh nhưng Phí Bạc Lâm đã ra tay trước rồi.
Ôn Phục thoáng rùng mình, cậu biết ngay mình sắp bị "bàn tay sắt" trừng phạt: Anh sẽ tóm gáy kéo mạnh ra sau, bắt cậu nhai một miếng đủ ba mươi lần mới được ăn miếng thứ hai.
Cứ như thế cái thói xấu ăn quá nhanh của cậu đã được Phí Bạc Lâm trị khỏi từ rất lâu.
Khó chịu thì có nhưng hiệu quả thì không thể phủ nhận. Ngẫm lại thì chuyện đó đã xảy ra gần mười tháng rồi.
Phí Bạc Lâm xắn tay áo lên, Ôn Phục vừa liếc mắt qua, sống lưng cậu lập tức cứng đờ.
Não đã phản ứng kịp nhưng miệng vẫn chưa thể dừng lại. Thấy anh sắp ra tay, cậu lại cắm đầu ăn, thậm chí còn ăn nhanh hơn, như phản xạ có điều kiện muốn nhét thêm vài miếng trước khi bị bắt.
Thế nhưng bàn tay tưởng chừng sẽ tóm lấy gáy cậu thì lại thò vào túi áo.
Ôn Phục vừa chăm chú ăn vừa lén quan sát, thấy Phí Bạc Lâm lấy điện thoại ra mở đúng bộ phim Conan mà gần đây cậu say mê nhất.
Đó chính là chiến lược mới của Phí Bạc Lâm để đối phó với thói ăn nhanh của cậu: Dùng phim hoạt hình đánh lạc hướng, để cậu vừa ăn vừa xem, nhờ thế tốc độ ăn chậm lại.
Cách này tuy không thích hợp với trẻ sáu, bảy tuổi nhưng lại hoàn toàn phù hợp với Ôn Phục ở tuổi mười sáu, mười bảy.
Thế là "chăm chú ăn" liền biến thành "chăm chú vừa ăn vừa xem".
Khi bánh đã gần hết, Ôn Phục không nỡ bỏ phí liền dùng nĩa cạo kem còn sót lại ở đáy hộp. Phí Bạc Lâm nhìn cậu ăn một cách buồn cười, vừa muốn ngăn lại vừa dùng dao đi kèm giúp Ôn Phục cạo nốt, đút vào miệng cậu rồi hỏi: "Ngon đến thế sao?"
Bình luận