Chương 60: Điều ước
Editor: Sophie
Đó là một tiệm bánh kem nhỏ treo biển "Tiệm bánh gia truyền".
Dù nằm ở vị trí hơi hẻo lánh nhưng bù lại không gian sạch sẽ, gọn gàng. Tiệm do hai cô chủ tầm hai mươi mấy tuổi trông coi, so với tuổi của Ôn Phục, cậu gặp họ đều phải ngoan ngoãn gọi một tiếng "chị".
Ôm chặt cặp sách trong tay, cậu bước vào, đứng lặng trước tủ kính bày những chiếc bánh kem mẫu. Một lát sau nhân viên đi tới, dịu giọng hỏi cậu có muốn đặt bánh không.
Ôn Phục khẽ hỏi: "Có... mô hình chim con không ạ?"
Người nhân viên hơi sững lại rồi mỉm cười xin lỗi: "Không có mô hình nhưng có thể vẽ bằng kem tươi lên bánh."
Cô chỉ vào một chiếc bánh mẫu với dòng chữ "Happy Birthday": "Ví dụ như thế này."
Ôn Phục vươn tay chạm thử lên hàng chữ cái. Đầu ngón tay vừa chạm vào, ký ức lại kéo về, Phí Bạc Lâm thường dặn cậu không được tùy tiện đụng vào đồ của người khác nếu chưa xin phép. Cậu lập tức dừng lại ngập ngừng hỏi: "Em... có thể sờ thử không?"
Nụ cười trên gương mặt nhân viên càng dịu dàng hơn:
"Tất nhiên rồi."
Ngón tay cậu khẽ lướt qua từng nét chữ, cảm giác vừa chân thực vừa xa lạ, như thể đến giờ Ôn Phục mới tin rằng chiếc bánh kem đẹp đẽ trước mắt chỉ là một mô hình.
Cậu rụt tay lại rồi nghiêm túc hỏi:
"Có thể vẽ cả bầu trời lên cùng không ạ?"
"Bầu trời?" Nhân viên thoáng ngạc nhiên rồi gợi ý: "Dùng kem màu xanh dương được không?"
Ôn Phục gật đầu.
"Vậy chim con em muốn màu gì?"
Câu hỏi khiến cậu thoáng bối rối vì chưa từng nghĩ tới. Sau một hồi im lặng cậu mới khẽ đáp: "Màu xám... được không ạ?"
"Màu xám?" Nhân viên thoáng do dự, như muốn khuyên ngăn rồi lại thôi: "Được... thì cũng được, chỉ là có thể sẽ không đẹp đâu nhé. Một con chim xám trên bầu trời xanh, tưởng tượng thôi cũng không thấy hài hoà cho lắm."
"Không sao đâu ạ." Ôn Phục khẽ đáp.
Cậu vốn dĩ chưa bao giờ là một chú chim đẹp. Trước khi gặp Phí Bạc Lâm, trong bầu trời của riêng mình cậu chỉ là một cánh chim xám xịt, bẩn thỉu, lang thang trong bóng tối. Cậu chẳng rõ bộ lông xộc xệch kia đã mọc ra thế nào, cũng chưa từng có ai chăm nom.
Sau khi thống nhất kích cỡ chiếc bánh, nhân viên hỏi tiếp: "Em muốn chọn loại kem nào?"
Ôn Phục ngơ ngác: "Có những loại gì ạ?"
Cô kiên nhẫn giới thiệu: Kem tươi thông thường mà tiệm hay dùng cùng hai loại kem động vật khác nhau.
Thoạt đầu Ôn Phục định hỏi loại nào ngon hơn nhưng lại chợt nghĩ khẩu vị vốn thuộc về sở thích riêng của mỗi người.
Như lần trước cậu mang bánh trứng hấp mà Phí Bạc Lâm làm chia cho Kỳ Nhất Xuyên, Kỳ Nhất Xuyên chê không ngon, trong khi đối với cậu đó lại là món ngon nhất trần đời.
Bình luận