Chương 57: Một miệng
Editor: Sophie
Những từ ngữ hỗn loạn chỉ lởn vởn trong đầu Phí Bạc Lâm một chốc rồi tan biến ngay khi ánh mắt anh thoáng nhìn thấy bóng dáng Ôn Phục. Anh nhận ra mình đã quá nóng vội, chỉ cần nghe người khác nói Ôn Phục giống ai đó thì suy nghĩ liền bay xa mất kiểm soát.
Dù thế nào đi nữa cũng tuyệt đối không thể để Kỳ Nhất Xuyên trở thành cái gọi là "bạn trai vớ vẩn" của Ôn Phục.
Lúc này Ôn Phục đang ngồi khoanh chân trên bãi cỏ, cúi đầu xem anime. Không biết nhờ mũi thính hay tai thính, chỉ biết rằng Phí Bạc Lâm vừa bước lại gần, cậu giống như lắp máy dò, ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào anh.
"Mặt đất bẩn lắm. Em đừng ngồi lung tung." Phí Bạc Lâm kéo cậu đứng dậy rồi nhét cả hộp sữa Jule màu hồng và lon Coca-Cola vào tay.
Ôn Phục nhìn trái nhìn phải, quyết định uống sữa Jule trước.
Trước đây Phí Bạc Lâm toàn cho cậu uống sữa tươi nguyên chất, cậu chưa từng uống sữa chua có hương vị như thế này.
Cắm ống hút vào lỗ, Ôn Phục thử hút một ngụm. Giây tiếp theo hai mắt cậu mở to tròn như đêm đầu tiên uống sữa.
Đúng lúc này Phí Bạc Lâm đang quay đầu nhìn Kỳ Nhất Xuyên đang đi theo. Không chú ý trong chốc lát, vài giây sau quay đầu lại, anh chỉ nghe thấy tiếng ống hút sột soạt trong hộp sữa rỗng.
Ôn Phục ôm hộp sữa, không chớp mắt nhìn anh.
Phí Bạc Lâm: ?
"... Uống xong rồi à?"
Ôn Phục gật đầu.
"Muốn uống nữa không?"
Ôn Phục vẫn gật đầu.
"Còn Coca thì sao?"
Ôn Phục lắc đầu.
Không uống Coca Cola nữa.
Chỉ muốn uống sữa thôi.
Phí Bạc Lâm trong lòng không sao tin nổi, liền lấy hộp sữa từ tay Ôn Phục nhấc lên lắc thử. Thật khó tin, chỉ mới quay đi trong vài giây mà cậu đã uống cạn sạch rồi.
Hộp sữa quả thật đã cạn sạch.
Anh khẽ bóp cằm Ôn Phục, cúi người xuống, ánh mắt dừng lại nơi khóe môi cậu.
Ôn Phục rất hợp tác: "A..."
Phí Bạc Lâm chống đầu gối, ánh mắt nhắm thẳng vào cuống họng.
Kỳ Nhất Xuyên đang đến từ phía sau, vừa lúc lại nhìn thấy cảnh này.
Hắn đột ngột dừng bước, dụi dụi mắt. Sau khi xác nhận mình không nhìn lầm, hắn lại dịch sang một bên đổi góc nhìn, rồi mới phát hiện Phí Bạc Lâm chỉ đang cúi đầu quan sát miệng Ôn Phục chứ không phải hai người đang hôn nhau.
Hắn nghĩ hôm nay mình cứ cố chấp cạnh tranh với Phí Bạc Lâm đến mức bị ám ảnh rồi, đến cả cái này cũng có thể nhìn nhầm.
Thực ra trước đó hắn và Phí Bạc Lâm vốn dĩ không có gì để cạnh tranh cả!
Cái cơn bốc đồng vừa rồi ở siêu thị quả thật vô lý. Phí Bạc Lâm cũng nghĩ vậy. Sau khi kiểm tra xong miệng Ôn Phục, xác nhận bên trong vẫn chỉ có một cái cuống họng, anh nắm tay cậu quay lại siêu thị.
Bình luận