Chương 56: Em gái
Editor: Sophie
Giữa tiếng ồn ào, Tạ Nhất Ninh đưa tay che trán, bỗng kêu lên: "Ê, trên màn hình điện tử có hiện lời bài hát với tên rồi kìa. Tên là Bạch Mi, nghe như tiếng Quảng Đông vậy!"
Lư Ngọc Thu nhón chân, nheo mắt nhìn theo: "Ừ mình cũng thấy... Sáng tác, viết lời, phối khí... đều ghi tên Đồ Rê Mí!"
"Ô MAI GÓT!"
"Ô MAI GÓT!"
"Ô MAI GÓT!"
Ba người bên cạnh Phí Bạc Lâm đồng thanh.
Tô Hạo Nhiên: "Không ngờ đấy, Đồ Rê Mí cũng đỉnh thật."
Hắn ngẩng đầu nhìn Tạ Nhất Ninh đang ngồi trên cổ mình: "Cậu ấy không phải cũng giống cậu, bỏ học nghệ thuật để chuyển sang học văn hóa à?"
"Tôi không biết," Tạ Nhất Ninh chống tay lên đầu Tô Hạo Nhiên, lẩm bẩm, "Nhưng mà ai nghĩ ra cái trò ngớ ngẩn này vậy? Thi hát mà lại chọn một bài gốc bằng tiếng Quảng Đông."
"Mình cũng thấy thế," Lư Ngọc Thu chau mày, "Bài thì hay thật nhưng có ai nhập tâm được đâu. Cả sân nghe xong im phăng phắc, chẳng ai hiểu hết. Trong khi cái bài Thất Lý Hương của người diễn trước, vừa cất nhạc dạo lên là cả đám dưới này gào theo. So sao được?"
"Chắc chắn là Kỳ Nhất Xuyên!" Tạ Nhất Ninh vỗ một cái bốp lên đầu Tô Hạo Nhiên, chợt lóe linh cảm, "Trước giờ tôi toàn nghe cậu ta lải nhải mấy bài Quảng Đông, còn nói mình sinh nhầm thời, như một Trần Quán Hy phiên bản học sinh. Cậu ta lừa Đồ Rê Mí chẳng biết gì, bày trò quái gở, dụ cậu ấy viết theo ý thích của mình."
Lư Ngọc Thu bĩu môi lắc đầu: "Chậc chậc... mình thấy cái cúp quán quân này mong manh lắm. Nếu không có cái người hát Thất Lý Hương kia thì chắc còn có tia hy vọng.
"Lại là cái thằng Kỳ Nhất Xuyên," Tô Hạo Nhiên nói, "Tôikhông ưa cậu ta."
Lư Ngọc Thu và Tạ Nhất Ninh cùng nhìn hắn: "Tại sao?"
Phí Bạc Lâm khẽ nhướn mày, cũng hứng thú nhìn Tô Hạo Nhiên.
Trước đó, những lời than phiền của Tạ Nhất Ninh và Lư Ngọc Thu về Kỳ Nhất Xuyên thực ra chỉ là nói đùa. Dù sao người này cũng coi như nửa bạn bè của họ, gặp nhau ở căng tin vẫn có thể ngồi ăn chung.
Hơn nữa tính tình Kỳ Nhất Xuyên vốn hiền hòa, chính vì quan hệ thân thiết nên họ mới thoải mái buông mấy câu như vậy.
Nhưng nghe giọng điệu của Tô Hạo Nhiên thì có vẻ hắn thật sự không thích Kỳ Nhất Xuyên.
"Cậu ta đắc tội với cậu chỗ nào à?" Lư Ngọc Thu hỏi.
Tô Hạo Nhiên bực bội: "Cậu không thấy tên cậu ta và tên Ninh Ninh nghe y như tên một cặp đôi à?"
Tạ Nhất Ninh: "..."
Lư Ngọc Thu: "..."
Phí Bạc Lâm: "..."
Tô Hạo Nhiên luyên thuyên càng nói càng hăng: "Đợi thi đại học xong tôi sẽ đổi tên thành Tô Nhất Nhiên! Dù sao trên đời này chỉ có mình tôi xứng với Ninh Ninh... Ấy! Ấy! Ninh Ninh!"
Bình luận