Chương 55: Nảy mầm
Editor: Sophie
Anh vẫn còn đang cúi đầu suy ngẫm, Ôn Phục đã mò mẫm đến trước mặt anh.
Mãi đến khi cảm nhận được hơi thở ấm áp khẽ lướt qua, Phí Bạc Lâm mới nhận ra Ôn Phục đã ở ngay trước mắt.
"Hát rất hay, Tiểu Phục."
Anh thoáng nghẹn lại, chỉ gượng ra được một câu khen ngợi khô khan. Trong bóng tối, vì không nhìn rõ anh đưa tay ra theo bản năng muốn chạm vào đối phương. Vừa đưa tới, Ôn Phục đã cúi đầu nhẹ nhàng cọ cọ hai cái vào lòng bàn tay anh.
Phí Bạc Lâm cười. Ngón tay anh luồn vào tóc Ôn Phục hỏi: "Làm sao em viết ra được?"
Ôn Phục nắm lấy cổ tay anh đang đặt trên đầu mình, kéo Phí Bạc Lâm đi ra ngoài: "Mấy bài hát tình yêu có cách viết cũng gần giống nhau. Nghe vài bài là sẽ biết."
"Chỉ là không dễ bắt đầu," Ôn Phục tự mình đi phía trước, "Nghĩ rất lâu, cứ nghĩ đến anh Bạc Lâm."
Ôn Phục có lẽ không nhận ra lời nói này của mình sẽ gây ra chấn động lớn đến mức nào đối với người nghe. Ánh mắt Phí Bạc Lâm hoảng loạn trong giây lát, cùng với đó là trái tim khẽ hụt một nhịp.
Thế nhưng anh lại hiểu rõ nhất ý mà Ôn Phục muốn biểu đạt. Anh là người gần Ôn Phục nhất trên thế giới này. Lời nói của Ôn Phục, dù Phí Bạc Lâm muốn hiểu sai cũng không thể tự lừa dối mình.
Ôn Phục nói anh là nguồn cảm hứng, nói anh đã giúp bài hát này có một khởi đầu. Lời nói đó không hề mơ hồ mà rõ ràng đang nói với Phí Bạc Lâm rằng vai trò của anh trong tác phẩm của Ôn Phục chỉ là một sợi dây dẫn để kích hoạt nguồn cảm hứng.
Ôn Phục thành thật, bởi vì lòng không hổ thẹn. Người có ý đồ mới phải che giấu, bồn chồn lo lắng.
Phí Bạc Lâm cau mày.
Anh nhất thời không hiểu vì sao trong lòng lại dấy lên hai nỗi thất vọng. Có lẽ bởi anh đã chắc chắn rằng những câu hát lãng mạn sau đó chẳng hề liên quan đến mình và cũng bởi anh tức giận trước vẻ thản nhiên của Ôn Phục khi lợi dụng anh để viết nên một bản tình ca.
Đúng lúc cả hai bước ra khỏi phòng học, ánh trăng trong vắt ùa đến, xua đi những nỗi niềm mơ hồ còn vương trong lòng anh.
Anh trở tay nắm ngược tay Ôn Phục, bước lên đi song song với cậu rồi đổi chủ đề: "Sao đi thi Văn em không có trình độ này?"
Ôn Phục thành thật lắc đầu: "Em không biết."
Như thể trong đầu cậu có một công tắc bí ẩn.
Khi chạm vào âm nhạc, mọi câu chữ bỗng trở nên giàu sức sống, tuôn chảy thành giai điệu.
Nhưng một khi rời khỏi âm nhạc, cậu lại là Ôn Phục lặng lẽ, ít lời, tám sào cũng không khều nổi một chữ.
Đến lúc ngoảnh lại nhìn tác phẩm của mình, những câu từ ấy lại như xa lạ, chẳng thuộc về cậu nữa.
"Nhưng trình độ của em cũng không tốt." Ôn Phục nói tiếp, "Kỳ Nhất Xuyên nói lời bài hát của Bạch Mi rất kém, chỉ có nhạc hay."
Bình luận