🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 54: Khán giả đầu tiên

Editor: Sophie

Ôn Phục khe khẽ ngân nga vài câu trên gối.

Phí Bạc Lâm buồn ngủ đến mức không nghe rõ một chữ nào. Anh chỉ nhớ Ôn Phục cọ cọ cằm anh giống như một chú mèo con đang kêu, cuối cùng hỏi: "...Được không ạ?"

Anh buồn ngủ rã rời nên chỉ nghĩ Ôn Phục hỏi mình hát có hay không. Anh vội vã trả lời: "Rất hay."

Sau đó Ôn Phục ngoan ngoãn đi ngủ.

Còn Phí Bạc Lâm cũng chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.

Chuyện đó chỉ qua một đêm là Phí Bạc Lâm đã gần như quên sạch. Sáng hôm sau, Ôn Phục tỉnh dậy cũng không hề nhắc lại. Mãi đến ngày đầu tiên của kỳ nghỉ mùng Một tháng Năm, cậu mới dậy sớm, ăn gần hết nửa quả dưa hấu lạnh, lau miệng rồi nói với Phí Bạc Lâm:

"Anh Bạc Lâm, em đi đây."

Phí Bạc Lâm đang rửa bát trong bếp, thò đầu ra hỏi: "Đi đâu?!"

Ôn Phục chớp mắt: "Đến nhà Kỳ Nhất Xuyên luyện hát."

Phí Bạc Lâm cau mày: "Luyện hát?"

Ôn Phục nói: "Tuần trước anh đồng ý rồi mà."

"Anh đồng ý hồi nào..." Phí Bạc Lâm khựng lại, đột nhiên nhận ra: "Tối Chủ nhật tuần trước sao?"

Ôn Phục gật đầu.

Thế này thì chẳng khác nào dồn anh vào thế bí.

Phí Bạc Lâm bây giờ có hối hận cũng không kịp nữa. Anh chỉ có thể hỏi: "Luyện trong bao lâu?"

Ôn Phục nói: "Luyện đến khi thi mùng một tháng sáu."

Mùng một tháng sáu chỉ còn cách bây giờ một tháng, tức là bốn cuối tuần.

Phí Bạc Lâm tính toán, thực ra cũng chẳng phải lâu lắm. Nhưng anh lại không nhớ rõ tối đó mình còn gật đầu với Ôn Phục những điều kiện gì nữa.

Chẳng hạn mỗi lần đi thì sẽ ở bao lâu? Hai ngày cuối tuần cậu có ở đó cả hai ngày không? Nghĩ đến đây anh bất giác thấy mình giống như một ông già cô đơn sắp bị bỏ lại.

Ôn Phục thấy vẻ mặt anh càng lúc càng u ám, vội vàng mở lời: "Buổi trưa em muốn ăn mì trộn. Anh Bạc Lâm làm được món này không ạ?"

Ý của cậu là luyện đến trưa thì sẽ về.

Vẻ mặt Phí Bạc Lâm dịu đi đôi chút: "Vậy nhớ về nhà đúng giờ nhé. Trên người còn tiền không?"

"Còn ạ."

"Trong cặp có đồ ăn không?"

"Có... Không ạ."

Phí Bạc Lâm lấy chìa khóa tiệm tạp hoá trong túi ra ném cho cậu: "Đến tiệm lấy đi."

Đây là thói quen của anh.

Mỗi lần Ôn Phục ra ngoài vào cuối tuần, anh đều nhét cho cậu một ba lô đầy ắp đồ ăn vặt. Dù không còn là thời buổi thiếu thốn nhưng anh vẫn luôn muốn chắc chắn rằng trên đường về Ôn Phục sẽ không bị đói.

Và sự thật dường như đã chứng minh cách làm của anh là đúng. Dù sao mỗi lần Ôn Phục về nhà, chiếc ba lô đều trống rỗng, không còn sót lại một thứ gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...