Chương 52: Truyện tranh
Editor: Sophie
Cậu ôm cuốn truyện tranh trong tay, vốn đã vướng víu hơn cả lúc cầm điện thoại. Một tay bận chẳng làm được gì nên tất nhiên cũng không thể vươn ra để nhận xà phòng
Phí Bạc Lâm bình tĩnh nói: "Đứng dậy."
Ôn Phục đứng dậy với mái tóc đầy bọt mà Phí Bạc Lâm vừa gội, tay vẫn còn đang cầm truyện tranh.
Nhân tiện cậu còn lật thêm một trang.
Phí Bạc Lâm bắt đầu xoa xà phòng từ cổ xuống.
Ôn Phục ngẩng đầu lên, giơ cuốn sách lên cao, lật từng trang một hướng về phía trần nhà.
Phí Bạc Lâm nói: "Quay người lại."
Thế là Ôn Phục xoay người lại.
Trong lúc di chuyển cậu vô tình chạm vào vai Phí Bạc Lâm. Ôn Phục quay đầu nhìn, trên vai Phí Bạc Lâm quả nhiên có một vệt bọt.
Lúc này Phí Bạc Lâm đang ngồi trên chiếc ghế nhựa, cúi đầu xoa xà phòng cho cậu. Ôn Phục nhìn vệt bọt đó rồi trầm tư.
Bất chợt cậu đưa tay xoa một cái lên người mình, rồi nhanh chóng bôi lớp bọt vừa lấy được lên chiếc quần jean của Phí Bạc Lâm.
Phí Bạc Lâm:?
Phí Bạc Lâm: "Em làm gì vậy?"
Ôn Phục nghiêng đầu: "Anh không cởi quần sao?"
Quần đã bị cậu làm bẩn rồi.
Phí Bạc Lâm đáp: "Gội xong cho em rồi anh cởi. Ngồi xuống đi, tóc vẫn chưa gội xong."
Ôn Phục lại ngồi vào giữa hai chân anh.
Suy nghĩ một lúc, cậu chống hai cánh tay lên đầu gối Phí Bạc Lâm.
Chẳng mấy chốc chỗ đầu gối của chiếc quần jean bị ướt một mảng lớn. Cảm giác nhớp nháp của bọt xà phòng thấm vào da chắc chắn là không thoải mái.
Nhưng Phí Bạc Lâm dường như không hề nao núng, cứ để Ôn Phục chống tay như vậy.
Ôn Phục ôm cuốn truyện mãi mà không lật trang, mắt cậu nhìn vào cuốn sách nhưng đầu óc lại không biết đang suy tính điều gì.
Phí Bạc Lâm cúi xuống ngửi đầu cậu. Anh cảm thấy vẫn còn mùi, bèn đưa tay ấn thêm một lần dầu gội nữa rồi xoa lên tóc cậu.
Đúng lúc định dặn Ôn Phục sau này không được lén lút xem phim hoạt hình ở cạnh cống thoát nước tầng một nữa thì đột nhiên cả người anh cứng lại.
"Làm gì đó?" Anh nhìn chằm chằm vào Ôn Phục hỏi.
Ôn Phục không hiểu vì sao lại tựa lưng vào lòng anh, vừa tựa vừa cọ vào quần anh.
Nhưng với tư thế hiện tại của hai người, Ôn Phục chỉ cọ vào phần dưới của Phí Bạc Lâm.
Anh vừa hỏi, Ôn Phục đã lặng lẽ ngồi lại.
Tiện thể lén quay đầu lại nhìn. Quần của Phí Bạc Lâm ướt một chút nhưng chưa ướt hẳn.
Một lát sau Ôn Phục lại cọ về phía sau.
Bình luận