Chương 51: Thuộc về người khác
Editor: Sophie
Kỳ Nhất Xuyên không thể giữ chân cậu lại, đành đề nghị đưa Ôn Phục về.
Ôn Phục chỉ nhờ hắn gọi giúp một chiếc taxi rồi từ chối khi Kỳ Nhất Xuyên muốn đưa về tận nhà bởi cậu thấy như vậy sẽ làm lãng phí thời gian của người khác.
Trước khi lên xe, cậu bất ngờ mở cặp sách ra trước mặt hắn và hỏi: "Cậu muốn ăn gì không?"
Kỳ Nhất Xuyên liếc vào bên trong, gần như toàn là đồ ăn vặt.
"Thôi, tôi không thích ăn những món này," Kỳ Nhất Xuyên đẩy cậu vào xe, "Về đến nhà nhớ nhắn cho tôi nhé. À số QQ của cậu là gì?"
Ôn Phục lại chậm chạp lấy điện thoại ra.
"Thôi thôi, lần sau kết bạn cũng được."
Tài xế phía trước đã chờ quá lâu, Ôn Phục thì còn lề mề. Kỳ Nhất Xuyên dứt khoát đóng cửa xe, cúi người về phía ghế lái: "Bác tài chạy chậm một chút nhé."
Rồi lại quay sang nói với Ôn Phục: "Hẹn gặp cậu ở trường!"
Khoảng cách từ khu cảng về nhà rất xa, taxi chạy chậm cũng phải mất ít nhất nửa tiếng.
Trước khi ra ngoài Phí Bạc Lâm đã để hai trăm tệ vào người Ôn Phục. Cậu ôm cặp sách ngồi trên taxi, một hơi ăn hết tất cả đồ ăn vặt và hai hộp sữa mà Phí Bạc Lâm đã nhét vào cặp cho cậu.
Đợi đến đúng giờ cậu thong thả đi vào khu dân cư quả nhiên tiệm tạp hóa đã đóng cửa. Phí Bạc Lâm chắc chắn đang nấu cơm ở nhà.
Ôn Phục ở dưới lầu nhìn ngắm cây cối một lúc rồi đeo cặp sách bước vào tòa nhà đang tắm mình trong ánh nắng, từng bước chậm rãi đi lên.
Sau lưng cậu, bóng cây khẽ đung đưa, rung rinh trên mặt đất theo làn gió xuân đang thổi tới.
Cậu đang đi đôi giày thể thao trắng mà Phí Bạc Lâm mua cho mùa hè. Đôi giày vừa nhẹ vừa sạch sẽ.
Ban đầu đôi này là hàng đặt trước nhưng Phí Bạc Lâm không ngờ cửa hàng lại giao sớm hơn nửa tháng. Anh vốn định chờ đến khi trời nóng mới cho Ôn Phục mang nhưng từ ngày đôi giày được đưa về, sáng nào Ôn Phục cũng ngồi xổm trước kệ giày cả chục phút, lặng lẽ ngắm nhìn mà chẳng hề mở miệng xin xỏ.
Phí Bạc Lâm vốn là kiểu người mềm nắn rắn buông. Hơn nữa sáng nay Ôn Phục đến chơi nhà Kỳ Nhất Xuyên, anh cảm thấy nên cho Ôn Phục ăn mặc đẹp một chút nên đã quyết định để cậu mang đôi giày mới này đi.
Trời hôm nay oi nóng, Ôn Phục mặc chiếc hoodie trắng cũ của Phí Bạc Lâm, bên dưới là quần short jean màu kaki nhạt do anh chọn. Đôi giày mới đi kèm tất trắng sạch sẽ, trông cậu trông chẳng khác nào một học sinh cấp hai đang đi dã ngoại.
Lúc này Ôn Phục cứ nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình, bước một bước lại nhìn một cái, ngay cả việc đếm bậc thang khi đi lên lầu cũng trở nên thú vị.
Lúc ăn trưa Phí Bạc Lâm có thói quen mở cửa chính. Lối đi của khu dân cư chật hẹp, cửa nhà đối diện lại với ban công, có thể để gió lùa vào.
Bình luận