Chương 97: 🌸 Chương 97: Lời hồi đáp
Editor: Sophie
Beta: Sophie
💖💖💖
[6.12.2015]
Em gái,
Hôm nay đã sang tuần thứ hai kể từ ngày em rời đi.
Anh đang thu xếp hành lý để sáng mai lên đường sang Anh. Đồ ăn trong nhà cũng vừa vặn hết sạch. Toàn bộ chăn bông và quần áo em có thể mặc, anh đều giữ nguyên trong tủ.
Sau này nếu em trở về nước gặp chuyện gì khó khăn, em có thể quay về nhà ngay.
Ống heo tiết kiệm vẫn ở chỗ em thường cất, tiền bên trong anh cũng để lại, chắc đủ để em xoay xở một thời gian. Nếu thực sự không biết nấu ăn hãy xuống lầu tìm dì Ngô. Anh đã nhờ dì ấy nếu thấy em về thì để ý xem em có ăn uống tử tế không.
Nếu không tiện thì gọi đồ ăn ngoài, nhưng tuyệt đối đừng tùy tiện nhận thức ăn người khác mang đến, cũng đừng để ai vào bếp nấu cho em.
Không phải ai cũng có tâm tư trong sáng với em.
Phí Bạc Lâm
💖💖💖
[8.12.2015]
Em gái,
Anh đã đặt chân đến Anh và gặp lại cha.
Ông ấy đã già yếu nhưng tính tình thì tệ hại, hoàn toàn khác với hình ảnh bận rộn mà ôn hòa trong ký ức mười mấy năm trước của anh. Điều này khiến anh không khỏi hoài nghi liệu ngày xưa trước mặt mẹ, ông ấy có phải chỉ đang giả vờ hay không.
Một khi mẹ không còn nắm quyền trong tập đoàn, ông ấy liền lộ bản tính thực sự.
Giữa anh và ông ấy chẳng khác nào hai kẻ xa lạ, gặp lại sau nhiều năm mà ngay cả một câu chào cũng khó mở lời.
Ánh mắt ông lạnh lùng như thể sự xuất hiện của anh là dư thừa. Anh cũng muốn hỏi luật sư Trương rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng họ chỉ đưa anh đến đây rồi vội vã quay về.
Giờ anh đang ngồi viết thư cho em trên bàn ăn. Mùa đông ở Anh lạnh đến thấu xương, mười mấy tiếng anh chưa ăn gì, vừa đói vừa rét, lại chẳng biết tối nay nên ngủ ở đâu.
May mà em không đi cùng anh tới đây. Anh chỉ mong giờ này em được ăn no, mặc ấm, sống thật tốt.
Phí Bạc Lâm
💖💖💖
[7.1.2016]
Em gái,
Anh đã ở Anh được một tháng. Tháng này tính khí của cha cũng chẳng khá hơn, thời tiết thì vẫn khắc nghiệt như cũ. Anh chưa có phòng riêng.
Hai tuần trước anh ngủ trên ghế sofa thì bị cha lấy quyển sách bìa cứng đập vào trán cho tỉnh. Lúc đó là hai giờ sáng, ông ngồi trên xe lăn tức giận quát ầm lên bảo anh cút xuống, đừng làm bẩn ghế của ông nữa. Từ hôm đó chỗ ngủ của anh dời sang ngay sàn nhà trước cửa phòng ông.
Bình luận