Chương 96: 🌸 Chương 96: Đoạn video
Editor: Sophie
Beta: Sophie
Dưới rạng đông dần chạm đến ranh giới của sự thật, ánh mắt Phí Bạc Lâm lặng lẽ lướt qua bờ vai mảnh mai của Ôn Phục, hướng ra ngoài cửa sổ nơi tia sáng bình minh trong trẻo đang dần dần xuất hiện.
Trời sắp sáng rồi.
Ôn Phục vừa khỏi ốm, hôm qua đã phải tất bật chuẩn bị cho bữa tiệc từ thiện, tối lại thức trắng, sức lực đã cạn kiệt.
Cậu trò chuyện với Phí Bạc Lâm, đến cuối cùng cũng không biết bản thân đang lẩm bẩm những gì, chỉ khẽ tựa vào vai anh rồi thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Phí Bạc Lâm vào phòng tắm xả nước nóng, tắm rửa cho cậu từ đầu đến chân, sấy khô tóc rồi đưa cậu vào phòng ngủ thì đã gần 7 giờ sáng.
Vừa đặt lưng xuống giường Ôn Phục đã ngủ say như chết. Phí Bạc Lâm ngồi ở mép giường canh chừng, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cậu rất lâu, cuối cùng dùng ngón tay vuốt gọn mái tóc rối bời của Ôn Phục rồi lặng lẽ đứng dậy rời khỏi khách sạn.
Xuống khỏi tòa nhà, anh tự mình lái xe phóng nhanh đến căn hộ ở Vân Hà Tụng.
Mỗi lời sáng nay Ôn Phục nói với Phí Bạc Lâm đều đã khắc sâu trong đầu anh, mỗi chữ đã được anh ngẫm đi ngẫm lại vô số lần, đương nhiên không thể bỏ sót chi tiết "video" mà Ôn Phục đã nhắc đến.
Trong ký ức của Phí Bạc Lâm, đêm đông tám năm trước hoàn toàn không hề tồn tại ấn tượng nào về việc quay video với Ôn Phục. Tất cả những mảnh ký ức trong đêm ấy anh chỉ có thể chắp vá từ vài lời ít ỏi được Ôn Phục thuật lại vào buổi sáng hôm sau.
Hiện tại anh chắc chắn Ôn Phục đã giấu đi một sự thật nào đó.
Nếu năm đó thực sự còn có đoạn video lưu lại thì việc tìm nó với anh không hề khó. Bởi cả hai chiếc điện thoại cũ của họ vẫn nằm nguyên trong tủ của căn hộ này.
Phí Bạc Lâm thuận tay lấy cả hai máy cũ ra khỏi tủ, nhưng ánh mắt lại dừng lâu hơn ở chiếc của Ôn Phục. Bao năm qua anh không biết mình đã cầm nó lên lật đi lật lại và vuốt ve bao nhiêu lần.
Để tránh lỡ tay bắt máy mỗi khi Ôn Phục gọi, Phí Bạc Lâm còn cố ý đổi SIM của mình sang chiếc điện thoại cũ bỏ đi.
Chỉ riêng chiếc của Ôn Phục, anh giữ lại phần vỏ rỗng như một thói quen, để tiện mở ra mỗi khi nhớ cậu. Những ghi chú và dòng ghi chép cậu tùy tiện lưu trong máy hồi còn đi học, anh đã thuộc lòng đến từng chữ.
Cũng chính vì lý do đó Phí Bạc Lâm biết rõ chiếc điện thoại này tuyệt đối không có đoạn video mà anh muốn tìm. Nếu nó từng tồn tại thì anh đã vô tình phát hiện ra từ lâu.
Chiếc điện thoại cũ của Ôn Phục, anh đã quen thuộc đến mức tưởng như chỉ cần tháo từng linh kiện ra cũng có thể đọc thuộc lòng số hiệu.
Thế nên anh không do dự mà mở chiếc điện thoại của chính mình. Đoạn video mà Ôn Phục nhắc đến chắc chắn là do chính anh đã quay bằng điện thoại năm đó.
Bình luận