Chương 95: 🌸 Chương 95: Một đêm của tám năm trước
Editor: Sophie
Beta: Sophie
Giới hạn của thuốc là ba viên, Ôn Phục đã bẻ liên tiếp hai viên cho vào miệng, nhanh đến mức Phí Bạc Lâm không kịp cản lại.
Đến khi cậu định ăn viên thứ ba, Phí Bạc Lâm mới kịp phản ứng mà giật lấy: "Đủ rồi."
Anh gỡ ly rượu trong tay Ôn Phục, cúi người đặt lại trên bàn kính phía trước. Cơ thể Ôn Phục đối mặt dán chặt vào anh, cọ xát theo mỗi cử động.
Có lẽ nhiệt độ máy lạnh mở hơi cao, lòng bàn tay Phí Bạc Lâm đặt trên lưng Ôn Phục cảm nhận cơ thể dưới lớp áo sơ mi mỏng manh kia đang dần nóng lên.
Bình thường tác dụng của thuốc không thể phát huy nhanh đến vậy nhưng bàn tay Ôn Phục ôm vai anh siết chặt, hơi thở cũng dồn dập hơn. Phí Bạc Lâm nghĩ là do cồn đã phát huy tác dụng, anh nhớ tửu lượng của cậu không tốt lắm.
Anh nghĩ ra vô số lý do cho tình trạng cơ thể cậu, chỉ duy nhất không dám suy đoán nguyên nhân là bản thân anh.
Chiếc áo sơ mi bên dưới bị anh vò chặt trong lòng bàn tay, Phí Bạc Lâm đặt Ôn Phục ngả xuống ghế sofa. Lúc cậu tự mình mở chân ra, trong lòng Phí Bạc Lâm lại dâng lên một cơn đau âm ỉ như bị búa giáng xuống.
Từng có một người đàn ông có thể khiến Ôn Phục tự nguyện tìm hiểu chuyện chăn gối, nhưng giờ đây anh lại phải dùng thủ đoạn này mới có thể khiến cậu mở lòng với mình.
Anh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đang nhuốm màu dục vọng vì tác dụng của thuốc, chỉ áp sát vào má cậu, liên tục hôn nhẹ lên tóc mai và vành tai.
Bàn tay Phí Bạc Lâm siết chặt chiếc áo sơ mi dưới cơ thể Ôn Phục, cứ quấn quýt bên tai cậu rất lâu rồi mới hôn lên đôi môi kia.
Hóa ra hôn Ôn Phục là cảm giác này, mềm mại, ấm áp xen chút mát lạnh, thoang thoảng vị cồn.
Trọn vẹn mười năm Phí Bạc Lâm mới hôn lên được đôi môi này.
Phí Bạc Lâm nhớ lại mười năm trước, khi Ôn Phục mới đến nhà, toàn thân gầy gò thiếu dinh dưỡng, lâu ngày không được chăm sóc nên mùa đông môi luôn khô nứt.
Anh đã mua cho Ôn Phục thỏi son dưỡng đầu tiên. Ôn Phục không biết dùng lại thấy tò mò, ngày nào đến lớp cũng chu miệng thật tròn cẩn thận son môi bóng loáng, kiêu ngạo như thể cậu là người duy nhất trên thế giới này được dùng thỏi son của Phí Bạc Lâm.
Ôn Phục của hiện tại được nuôi dưỡng rất tốt, có mái tóc đen nhánh, đôi môi mềm mại và làn da không còn khô nẻ vào mùa đông vì thiếu dinh dưỡng nữa. Một Ôn Phục ngoan ngoãn như vậy, trong tám năm anh vắng mặt cũng đã được người khác chăm sóc chu đáo.
Bàn tay anh thăm dò trong cơ thể Ôn Phục đột ngột siết mạnh.
Sau khi hài lòng nghe thấy tiếng Ôn Phục rên khẽ vì kích thích, Phí Bạc Lâm hỏi: "Em muốn hắn hay anh hơn?"
Ôn Phục ngẩng đầu lên, ánh mắt hướng về phía trần nhà cuối phòng, trên đó phản chiếu dấu vết của vạn ánh đèn ngoài cửa sổ hòa vào nhau như một vệt nước mờ ảo nhiều màu sắc.
Bình luận