Chương 93: 🌸 Chương 93: Đồ đôi
Editor: Sophie
Beta: Sophie
Căn bếp nhà Ôn Phục không phải kiểu bếp mở. Phí Bạc Lâm bước vào khép cửa lại thì bên ngoài sẽ không nghe thấy tiếng động bên trong, nhờ vậy cũng không ảnh hưởng đến việc cậu xem TV.
Kỳ Nhất Xuyên thành thạo đeo tạp dề, mở tủ lấy bát rồi bắt đầu nhặt rau.
Phí Bạc Lâm liếc qua chiếc tạp dề trên người hắn, còn mình thì mặc tạm bộ đồ ngủ đen, anh im lặng lấy gạo rồi đi đến bồn nước bắt đầu vo.
Dường như cả hai đều chờ đối phương mở lời trước.
Kỳ Nhất Xuyên vừa nhặt rau vừa cười: "Không ngờ cậu lại biết làm mấy việc này đấy."
Phí Bạc Lâm thản nhiên: "Vậy cậu nghĩ mấy năm học cấp ba em ấy ăn cơm ai nấu?"
"Không phải ở căn tin sao?" Kỷ Nhất Xuyên vừa nói vừa nhìn qua sắc mặt anh rồi bật cười trêu chọc: "Vậy sao mấy năm nay chẳng thấy cậu nấu cho cậu ấy nữa?"
Động tác vo gạo của Phí Bạc Lâm khựng lại. Vài hạt gạo trắng trong trượt qua kẽ tay rơi xuống nước. Anh nhìn chằm chằm vào mặt nước trắng đục đáp: "Có việc bận."
"Việc gì quan trọng hơn chuyện Ôn Phục ăn uống?"
Kỳ Nhất Xuyên vừa nhặt rau vừa nhanh tay ném vào thùng rác treo cạnh Phí Bạc Lâm. "Năm kia phim truyền hình của tôi vừa kết thúc, đúng hôm tiệc mừng công thì Ôn Phục lại đang ghi hình. Nghe nói cậu ấy chưa ăn gì mà vẫn phải lên sân khấu, tôi cuống quá liền gói mấy hộp cơm từ bàn tiệc đem qua."
Hắn ngửa mặt làm bộ nhớ lại, tay vẫn thoăn thoắt rửa rau: "Hình như cũng ở Trường Sa thì phải. Lúc đó tôi vừa từ trong núi ra sau thời gian quay phim, mấy tháng trời chưa gặp cậu ấy lần nào.
Khách sạn tổ chức tiệc mừng công xa chỗ cậu ấy ghi hình lắm, đi tàu điện ngầm thôi cũng mất hai tiếng. Tôi nghĩ mang cơm tới chắc chắn không kịp. Cậu đoán xem? Tôi liều mượn cái xe điện của tổ hậu cần phóng đường tắt mang cơm sang. Có nửa tiếng mà ê cả mông!"
Nhớ lại lần đó Kỳ Nhất Xuyên tự bật cười: "Thực ra có gì to tát đâu, nhịn một bữa cơm thôi mà. Nếu là tôi thì chẳng muốn mất công. Nhưng lạ thật, hễ nghe Ôn Phục không ăn tôi lại xót hơn ai hết. Sau còn bị chụp vài lần, trên mạng một đám còn đặt cho bọn tôi một cái biệt danh... Kỳ Sóng Ôn Phục! Dân mạng đúng là buồn cười chết đi được."
Hắn nói xong, vẫn giữ nụ cười tươi, khẽ chạm vào Phí Bạc Lâm đang im lặng nhìn chằm chằm vào nồi gạo:
"Này, cậu nói xem..."
Phí Bạc Lâm ngẩng lên bắt gặp ánh mắt Kỳ Nhất Xuyên. Nụ cười kia nửa như đùa cợt nửa lại nghiêm túc:
"Nếu lúc đó cậu cũng ở đó, cậu có làm như tôi không?"
Hai người mắt đối mắt, chẳng ai mở lời. Ánh nhìn của Kỳ Nhất Xuyên dừng lại trên gương mặt Phí Bạc Lâm, còn anh thì không có ý cười.
Anh hoàn toàn không muốn trả lời câu hỏi ấy. Thế giới này vốn không có nhiều chữ "nếu" và trong tất cả chuyện liên quan đến Ôn Phục, anh lại càng không đủ tư cách để nói bốn chữ "nếu tôi ở đó".
Bình luận