🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 91: 🌸 Chương 91: Đô rượu

Editor: Sophie

Beta: Sophie

Phí Bạc Lâm chưa đi vào phòng làm việc ngay mà đứng chờ ở cửa thêm một lúc, Ôn Phục vẫn không chịu dậy ra ăn mì.

Giờ họp sắp đến nên anh đành bất lực. Để không làm ồn đến Ôn Phục, anh buộc phải khép cửa rồi đi về phía bàn làm việc.

Khóa cửa nam châm chậm rãi khép lại, phát ra một tiếng "cạch" rất khẽ.

Ôn Phục lập tức vén chăn thò cái đầu bù xù ra ngoài nhìn về phía phòng làm việc một lúc, rồi nghiêng tai nghe ngóng xác định vị trí. Xác nhận chắc chắn Phí Bạc Lâm đã đóng cửa, cậu liền duỗi chân chuẩn bị xuống giường.

Chân chưa kịp chạm đất thì cánh cửa lại mở ra.

Ôn Phục "soạt" một tiếng kéo phắt chăn lên, nhanh nhẹn nằm lại chỗ cũ.

Phí Bạc Lâm đứng ở cửa phòng làm việc vài giây, vẫn không nghe thấy động tĩnh Ôn Phục rời giường bèn đóng cửa lần nữa.

Ôn Phục nằm im dưới chăn nghe tiếng cửa khép lại, liền bật dậy theo kiểu cá chép hóa rồng, quên béng mình còn đang ốm khiến đầu bị lắc lư đến mức choáng váng.

Cậu lăn qua lăn lại trên giường hai vòng, đang định nhón chân trần xuống sàn đi ăn mì thì cửa phòng làm việc lại mở ra.

Ôn Phục luống cuống đến mức chui tọt vào chăn như lươn chui vào đậu hũ.

Phí Bạc Lâm bước ra khỏi phòng, dùng đũa đảo mì trên bàn thêm vài lần tránh cho mì bị vón cục.

Sau đó anh đi đến bên ngoài cửa phòng Ôn Phục, thấy cậu vẫn cuộn tròn trên giường. Mặc dù tư thế và vị trí không đổi, nhưng cả chiếc giường thì lộn xộn như vừa trải qua một trận chiến.

Phí Bạc Lâm thấy khó hiểu.

Anh bước tới mép giường kéo phẳng chăn của Ôn Phục. Biết cậu đã thức anh cúi sát người ghé vào tai cậu dỗ dành thương lượng: "Ăn một chút gì đó được không em?"

Ôn Phục không nhúc nhích.

Phí Bạc Lâ m nói: "Nếu em không muốn ăn đồ anh nấu, vậy anh sẽ gọi người gửi món khác đến."

Ôn Phục lắc đầu, ý là không ăn cũng không chịu nói chuyện với anh.

Rèm chắn sáng trong phòng kéo rất kín, căn phòng tối mịt. Bóng dáng hai người nhập nhòe, chập chờn như thể không còn ranh giới. 

Giọng nói của Phí Bạc Lâm nhẹ tựa lông ngỗng lướt qua tai Ôn Phục: "Sữa trên bàn là loại em thích nhất, vị sữa chua. Không muốn ăn mì thì uống chút sữa nhé? Anh mang vào cho em."

Ôn Phục rụt cổ sâu hơn vào trong chăn, bề ngoài như thể rất không muốn nghe Phí Bạc Lâm nói nữa nhưng thực chất đang lén lút nuốt nước bọt.

Bên kia tin nhắn của trợ lý và thư ký dồn dập gửi tới, thời gian họp cũng đã cận kề, Phí Bạc Lâm đành bất lực rời đi.

Lần này phải đợi đến khi tiếng họp vang lên từ phòng làm việc, Ôn Phục mới đi chân trần xuống đất, lật đật chạy đến bàn ăn ôm bát mì lên bắt đầu húp xì xụp.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...