🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 90: 🌸 Chương 90: Không muốn để ý đến anh

Editor: Sophie

Beta: Sophie

Beta: Sophie

Chỉ vỏn vẹn một tháng Ôn Phục đã sốt đến hai lần, như thể những năm tháng trước đây khi Phí Bạc Lâm không ở bên, cậu đã không dám bệnh, giờ thì bệnh cũ dồn dập kéo tới.

Bình thường bị bệnh không phải là chuyện lớn, nhưng ở vùng cao nguyên mà bị sốt hay đau đầu thì không thể xem nhẹ.

Nửa đêm Phí Bạc Lâm đang ngủ, cánh tay vẫn vòng qua eo Ôn Phục. Anh định đưa tay đắp lại chăn cho cậu thì vô tình lật vạt áo ngủ, chạm vào phần eo liền phát hiện cơ thể cậu nóng rực.

Anh bừng tỉnh, lập tức cúi xuống cảm nhận hơi thở dưới mũi Ôn Phục, quả nhiên nóng hầm hập.

Phí Bạc Lâm ngay lập tức ngồi dậy, vội vàng mặc thêm quần áo cho Ôn Phục. Đầu tiên anh bấm chuông gọi dịch vụ, sau đó gọi điện cho người phụ trách tiếp đón anh ở Tây Tứ Xuyên, nhờ họ tìm chuyến bay sớm nhất, bất kể là máy bay tư nhân hay thương mại, chỉ cần có thể cất cánh là đi ngay.

Khi nhân viên trực ca đêm đến, Phí Bạc Lâm nhờ họ đi mua thuốc hạ sốt và miếng dán hạ nhiệt. Nhưng chỉ năm phút sau người kia quay lại, tay cầm vài loại thuốc cảm thông thường và một chiếc nhiệt kế điện tử, ngập ngừng nói rằng giờ này không mua được thuốc hạ sốt, khách sạn cũng hết miếng dán rồi.

Phí Bạc Lâm không còn cách nào khác, anh đành đun nước pha thuốc cho Ôn Phục đang sốt đến mơ màng.

Thuốc vừa pha xong còn nóng, anh nâng cốc trong tay lắc liên tục mong cho nó nhanh nguội. Khi cảm thấy đã ổn, anh nhấp một ngụm để thử nhiệt độ sau đó mới đưa đến trước mặt Ôn Phục. 

Vốn nghĩ rằng Ôn Phục vừa không thích uống thuốc lại còn đang giận dỗi anh, hẳn sẽ chẳng chịu hợp tác. Không ngờ vừa kề cốc tới, Ôn Phục như thể cảm nhận được, mơ màng tỉnh lại.

Phí Bạc Lâm đứng cạnh đầu giường, vừa định cúi người xuống thì bất ngờ chạm mắt Ôn Phục. Anh lập tức dừng lại động tác tiến đến, dường như hiểu rằng nếu anh tiến thêm một chút nữa Ôn Phục sẽ giận dỗi lật người quay đi.

Nhưng nào ngờ  lúc này Ôn Phục thực sự sốt đến mơ màng hoặc là vẫn chưa ngủ đủ, không phân biệt được mơ hay thực. Vừa thoáng thấy bóng dáng anh, cậu liền vươn tay nắm lấy ống quần anh.

"Anh Bạc Lâm." Ánh đèn đầu giường chiếu thẳng vào mắt Ôn Phục. Cậu rất buồn ngủ, cố gắng chớp mắt rồi lại khó khăn mở mắt ra, "Anh nhận được thư em gửi chưa?"

Tay Phí Bạc Lâm đang nâng bát hơi run lên.

Ôn Phục thấy anh không nói gì bèn kéo quần anh, kéo mình về phía chân Phí Bạc Lâm. Sau đó cậu cọ trán vào chân anh: "Anh Bạc Lâm, mắt em đau quá."

Khi sốt cao mắt sẽ nóng nhưng Ôn Phục lại nói là đau. Phí Bạc Lâm cho rằng có lẽ do đêm qua Ôn Phục khóc trong tuyết nhiều quá nên mắt bị tổn thương, sáng mai khi trời sáng sẽ sưng lên.

Ôn Phục khẽ buông tiếng thở dài, trầm tĩnh và từng trải mà chính cậu cũng không nhận ra.

"Anh Bạc Lâm," Ôn Phục dựa vào chân anh, mắt nhìn xuống sàn nhà, giọng khàn khàn hỏi, "Đừng giận nữa được không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...