🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: 🌸 Chương 9: Cơm có thể ăn bậy, nhưng nói không thể nói bừa

Editor: Sophie

Beta: Sophie

Phí Bạc Lâm nhẹ nhàng ấn Ôn Phục xuống, đầu ngón tay vùi vào tóc cậu, nửa hờ hững nửa cố tình mà xoa nhẹ.

Anh dùng tay còn lại nhận lấy chìa khóa từ Trương Triều. Người này rất tinh ý, lập tức rời đi.

Cuối cùng cũng có không gian riêng, Ôn Phục vừa định nói chuyện thì nghe Phí Bạc Lâm hỏi: "Em ăn cơm chưa?"

Ôn Phục đành nuốt lời định nói vào trong, gật đầu, vẫn là giọng nói nhỏ và nhanh, ngữ điệu cứng nhắc như robot: "Em ăn đậu xào thịt, cơm gạo lứt, khoai tây thái sợi và cải Thượng Hải rồi. Ớt chuông thì chưa ăn hết."

Phí Bạc Lâm nghe cậu báo cáo xong từng món, lại hỏi trước khi Ôn Phục kịp mở lời lần nữa: "Sữa và hoa quả đâu?"

Ôn Phục trả lời thành thật như làm bài tập: "Uống một hộp sữa Jule."

Không nhắc đến hoa quả, đương nhiên là chưa ăn.

Hôm nay Phí Bạc Lâm chuẩn bị cho cậu thanh long ăn kèm, Ôn Phục thích ăn đồ giòn và ngọt, không thích ăn thứ này lắm.

Lúc không có gì để ăn thì cậu cũng không kén chọn gì, nhưng ăn no rồi thì đương nhiên sẽ để lại những thứ không muốn ăn sang một bên.

Anh chú ý đến khẩu vị của Ôn Phục nhưng lại sợ cậu nhìn ra nên mỗi bữa Phí Bạc Lâm sẽ làm một chút đồ ăn vô thưởng vô phạt mà cậu không thích, ví dụ như ớt chuông trong món xào và thanh long tráng miệng như ngày hôm nay.

Lần thứ ba Ôn Phục chuẩn bị mở miệng lại bị Phí Bạc Lâm nói trước: "Chị Đới nói mấy ngày trước em bị ốm, hiện tại đỡ hơn chưa?"

Lần này Ôn Phục không trả lời.

Cậu nhìn chằm chằm Phí Bạc Lâm một lúc, chậm chạp nhận ra đối phương đang cố ý ngắt lời cậu.

Cậu tạm thời chưa nghĩ ra nguyên nhân Phí Bạc Lâm làm như vậy, liền cúi đầu im lặng.

Quả nhiên thấy cậu không lên tiếng nữa, Phí Bạc Lâm dường như thở phào nhẹ nhõm, nhưng thần kinh vẫn căng thẳng đề phòng xung quanh có phóng viên chụp ảnh: 

"Lát nữa anh vẫn còn một cuộc họp, bây giờ phải đi luôn. Trước tiên để tài xế đưa em về có được không?"

Anh không cho Ôn Phục cơ hội từ chối, chỉ ngừng lại một chút rồi vẫn không yên tâm, gọi ra ngoài: "Trương Triều."

Vừa gọi Phí Bạc Lâm vừa bỏ bàn tay đặt trên đầu Ôn Phục xuống.

Thật ra anh rất muốn để thêm một lúc nữa, nhưng hai người tiếp xúc càng lâu, khả năng bị chụp lại càng lớn.

Trương Triều nghe thấy tiếng gọi vội vã chạy đến. 

Phí Bạc Lâm ra hiệu cho hắn đưa Ôn Phục ra ngoài: "Bảo tài xế lái đến Vân Hà Tụng, cậu đi cùng em ấy về đến nhà rồi hãy quay lại tìm tôi."

Phí Bạc Lâm hiểu rõ Ôn Phục luôn nghe lời nhất, cho dù trong lòng có không hiểu cậu vẫn sẽ đi theo Trương Triều ra ngoài.

Nào ngờ khi sắp đi đến cửa, Ôn Phục đột nhiên quay đầu lại không báo trước.

"Ngày mai em muốn ăn mì sốt thịt," Ôn Phục nói chậm rãi, "Anh sẽ làm cho em chứ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...