Chương 89: 🌸 Chương 89: Lo lắng
Editor: Sophie
Beta: Sophie
Mỗi một tiếng khóc của Ôn Phục hoá thành từng mũi dao đâm sâu vào Phí Bạc Lâm, lăng trì từng thớ thịt trên người anh. Một cơn gió lạnh quét qua đỉnh đầu cuốn theo chiếc lá khô cuối cùng từ cành cây phía sau lưng Ôn Phục rơi xuống.
Nụ cười trên khuôn mặt Phí Bạc Lâm đã biến mất hoàn toàn. Mặc cho Ôn Phục vùng vẫy và đá vào ngực, anh vẫn nhất quyết không buông tay.
Giữa khoảng không phiêu đãng một làn khói trắng, mỏng manh như luồng khí lạnh. Nắm đấm của Ôn Phục đập mạnh lên ngực Phí Bạc Lâm, anh ngửa đầu chịu trọn từng cú trút giận. Nhưng chẳng mấy chốc Ôn Phục thôi dùng sức, chỉ bấu lấy cánh tay anh vùi mặt vào ngực mà òa khóc.
Cho đến khi Ôn Phục khóc mệt, toàn thân rã rời mới trượt khỏi vòng tay anh, ngồi xuống nền tuyết, Phí Bạc Lâm cũng quỳ xuống ôm cậu vào lòng. Nghe tiếng khóc của Ôn Phục dần nhỏ lại, nghẹn trong lồng ngực anh, rồi biến thành những tiếng nức nở đứt quãng.
Nước mắt nhanh chóng làm ướt áo gile của Phí Bạc Lâm. Gió lạnh luồn vào cổ họng khô khốc của Ôn Phục, anh ôm lấy sau gáy cậu, hơi nghiêng người chắn gió từ mọi phía cho cậu.
Nếu như cú sốc khi nhìn thấy hơn năm trăm bức thư trong khách sạn đã khiến Phí Bạc Lâm đau đến thấu tim, thì lúc này tiếng khóc của Ôn Phục vang vọng bên tai như một bằng chứng chân thực về những năm tháng cô độc của cậu.
Từng giây từng phút đều nhắc nhở anh rằng anh đã từng lấy danh nghĩa tình yêu mà bỏ rơi Ôn Phục suốt tám năm.
Kết quả đổi lại hai kẻ thương tích đầy mình. Còn trái tim anh chết lặng như đống tro tàn.
"Anh xin lỗi, Tiểu Phục." Phí Bạc Lâm cúi đầu, môi chạm nhẹ vào đỉnh đầu mềm mại của Ôn Phục, "Anh không biết... anh thực sự không biết."
Ngay cả một câu không phải cố ý anh cũng không có tư cách để nói. Anh chỉ có thể vuốt ve sau gáy Ôn Phục hết lần này đến lần khác, nghiêng đầu dụi vào mái tóc lạnh lẽo của cậu, lặp đi lặp lại một cách lúng túng câu "anh xin lỗi" đơn giản nhất.
Tiếng nghẹn ngào của Ôn Phục dần ngừng lại. Cậu ngẩng lên khỏi lồng ngực Phí Bạc Lâm, ánh mắt lướt qua vết sẹo trên cằm anh, ngửa cổ nhìn lên bầu trời đêm trắng xóa tuyết.
Mùa đông tám năm trước cậu cũng đã ngước nhìn bầu trời đen kịt như thế này, mong chờ một con bướm kịp bay về từ nơi xa.
Ôn Phục nhìn lên bầu trời rất lâu rồi đột nhiên hiểu ra con bướm đó đã chết cóng bên bờ sông Hàn năm đó. Cái chết của vật làm tin chính là tin tức mà Phí Bạc Lâm mang đến.
Gió lạnh rít lên trong đêm ở vùng cao nguyên này. Nước mắt đọng trên khóe mi cậu cũng sắp đóng băng. Tay áo sơ mi của Phí Bạc Lâm sờ vào lạnh buốt.
Ôn Phục lên tiếng, cậu nói ra những lời nặng nề nhất mà đời này cậu từng nói với Phí Bạc Lâm: "Phí Bạc Lâm, em ghét anh."
Vừa dứt lời cậu đẩy mạnh Phí Bạc Lâm ra, quay người đứng dậy đi về phía chuồng ngựa của khách sạn.
Phí Bạc Lâm kéo cậu lại: "Đừng quay về."
Bình luận