Chương 9: 🌸 Chương 7: Sốt cao
Editor: Sophie
Beta: Sophie
Chỉ trong một giây, tiếng chuông tắt hẳn.
Ôn Phục đứng phắt dậy ngẩng đầu nhìn lên. Ở khung cửa sổ tầng ba, một bóng người thoáng lướt qua rồi nhanh chóng biến mất. Trong căn nhà khép kín, tấm rèm chỉ hở một khe nhỏ khẽ rung nhẹ sau lớp kính.
Gió mùa đông rít bên tai như tiếng còi lạnh buốt. Ôn Phục dán chặt ánh mắt vào khe hở ấy, cố gắng nhìn thật rõ tình hình bên trong qua khung cửa sổ.
Một lúc lâu sau giọng cậu khẽ vang lên: "Anh Bạc Lâm?"
Xung quanh hoàn toàn im ắng.
"Phí Bạc Lâm?" Giọng Ôn Phục xen lẫn một chút chất vấn.
Không có ai đáp lại.
Ôn Phục thu ánh mắt, xoay người rồi ngồi xuống.
Lần này cậu lặng lẽ hơn, ngồi lâu hơn.
Trời dần ngả tối, Ôn Phục chẳng nhận ra nhiệt độ cơ thể mình đang tiếp tục tăng cao.
Cảm giác mệt mỏi tràn đến như đang nuốt chửng lấy thân thể yếu ớt. Cậu cúi gằm mặt, hơi thở nóng hổi, không rõ là ngủ thiếp đi hay đã ngất, chỉ biết ý thức dần trôi tuột vào khoảng không mờ nhạt.
Trong cơn mơ màng hình như có một bóng đen dừng lại trước mặt cậu. Ôn Phục muốn mở mắt nhưng linh hồn như bị giam cầm trong cơ thể, cố gắng hết sức cũng không thể ngẩng đầu lên.
Cậu nghe thấy tiếng thở dài, rồi một bàn tay ấm áp đặt lên trán. Chiếc áo khoác trùm lên người cậu sau đó thân thể nhẹ bẫng, Ôn Phục bị ai đó bế lên nhưng chẳng rõ sẽ được đưa đi đâu.
Mũi Ôn Phục rất nhạy, mặc dù không mở mắt nhưng ngay giây phút đối phương đến gần, cậu đã ngửi thấy mùi của Phí Bạc Lâm.
Cậu khó nhọc phát ra một tiếng rên nhẹ, yếu ớt dụi đầu vào đối phương.
Khi tỉnh lại trong xe đã tối om, ngoài trời cũng đã hoà vào màn đêm.
Ôn Phục nằm ở ghế sau, đầu gối lên chân anh. Có lẽ sợ cậu ngã, anh vẫn luôn vòng một tay giữ lấy cơ thể gầy yếu, bàn tay còn lại đỡ dưới gáy để cậu không phải gối lên chỗ cứng lạnh.
Đúng giờ cao điểm, tài xế trên đường khi đi khi dừng, Phí Bạc Lâm nhìn thẳng về phía trước, khẽ nhíu mày.
Ánh đèn đủ màu ngoài cửa xe lướt qua khuôn mặt Phí Bạc Lâm, Ôn Phục ngước mắt lên đúng lúc nhìn thấy khóe môi đang mím chặt của anh.
Cổ họng nóng rát dữ dội, Ôn Phục thử mở miệng nhưng không phát ra được chút âm thanh nào.
Nghe người ta nói khi sốt cao quá, đầu óc sẽ trở nên mơ hồ, ngốc nghếch. Hồi nhỏ mỗi lần phát sốt, cậu thường chẳng rõ đâu là mộng đâu là thực.
Nhưng cậu rất muốn biết bây giờ có phải lại gặp ảo giác hay không.
Thế là cậu lặng lẽ nâng tay lên, duỗi ngón trỏ ra, đầu ngón tay lạnh lẽo theo thói quen chạm vào vết sẹo nhỏ trên cằm Phí Bạc Lâm.
Bình luận