🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 6: 🌸 Chương 4: Bậc thầy chạy trốn

Editor: Sophie

Beta: Sophie

Ngày hôm sau Ôn Phục tỉnh dậy với vẻ mặt u ám.

Thực ra đồng hồ báo thức vẫn chưa reo. Ôn Phục đã ngủ li bì suốt hai tiếng, đến khi mở mắt ra thì kim đồng hồ chỉ sáu giờ bốn mươi.

Trời ngoài kia vẫn tối mờ. Cậu bước chân trần xuống giường, đi ngang qua sàn nhà, đến bên cửa sổ rồi không hiểu vì sao lại khẽ kéo rèm che lại.

Sáng sớm sương phủ dày đặc, từ khung cửa sổ nhìn ra chỉ thấy một khoảng mông lung mờ ảo như làn khói mỏng vắt ngang trời.

Ôn Phục ngẩng đầu nhìn vầng trăng vẫn còn treo lơ lửng trên cao rồi khẽ cụp mắt, bất chợt trông thấy một bóng người thấp thoáng trong khu vườn dưới nhà.

Giữa màn sương mờ ảo, dáng người ấy lặng lẽ ngồi tựa vào chiếc ghế dài, bất động như đang hòa vào tĩnh lặng. Khoảng cách quá xa, chỉ có một ngọn đèn đường hiu hắt rọi xuống quầng sáng vàng nhạt, phủ mờ cả không gian xung quanh.

Nếu không để ý kỹ, người ta sẽ ngỡ cái bóng kia chỉ là một mảnh tối hòa lẫn vào màn đêm thăm thẳm.

Nhưng Ôn Phục chỉ cần liếc mắt là nhận ra Phí Bạc Lâm.

Người ấy vẫn mặc nguyên bộ đồ từ hôm qua, hơi ngẩng đầu nhìn lên khung cửa sổ nhà Ôn Phục. Trên cặp kính gọng vàng, ánh sáng yếu ớt hắt xuống phản chiếu lấp lánh. Dường như cả đêm anh chưa về nhà, cứ ngồi dưới lầu nhìn lên phòng Ôn Phục mãi như vậy.

Có lẽ không ngờ Ôn Phục lại đột nhiên mở cửa sổ nhìn sang, người ngồi trên ghế dài khựng lại khi ánh mắt họ chạm nhau.

Ôn Phục cũng sững sờ hai giây, chớp mắt rồi quay người chạy xuống lầu.

Cậu đi thang máy xuống, chân không mang giày. Chỉ nửa phút sau khi cậu bước ra khỏi cửa, người ngồi trên ghế dài đã biến mất.

Gió lạnh ập đến, lùa vào cổ áo ngủ của cậu. Cảm giác lạnh buốt từ nền gạch truyền đến lòng bàn chân. Ôn Phục thở ra một làn sương trắng, đoán rằng mình bị ảo giác vì thiếu ngủ.

Khu dân cư nơi cậu sống là những tòa nhà thấp tầng, không quá đông người.

Giữa mỗi tòa nhà có một khu vườn rộng lớn, cây cối xanh tươi, an ninh cũng vô cùng nghiêm ngặt, không phải chủ nhà thì không thể vào được. Phí Bạc Lâm cũng không thể xuất hiện một cách khó hiểu như vậy.

Nhiều năm nay Ôn Phục vẫn sống trong một căn hộ nhỏ khiêm tốn ở ngoài đường vành đai ba. Nhưng suốt hai năm gần đây cậu liên tục bị fan cuồng quấy rối, cuối cùng đành phải nghe theo yêu cầu của Stella mà chuyển đến đây.

Trên người cậu chỉ mặc một lớp áo ngủ cotton mỏng. Giờ tỉnh táo lại cậu mới cảm thấy lạnh.

Vừa định rời đi, điện thoại của Ôn Phục chợt rung lên. Đầu tiên là tiếng chuông báo thức, sau đó là cuộc gọi của Châu Kỷ.

Ôn Phục áp điện thoại lên tai, cúi đầu nhìn những ngón chân đỏ ửng vì lạnh, giọng trầm thấp cất lên: "Alo?"

Một giọng nói ôn hoà vang lên: "Ôn Phục, em dậy chưa?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...