Chương 39: 🌸 Chương 37: Anh Lâm, Tiểu Phục
Editor: Sophie
Beta: Sophie
Ôn Phục nói chuyện có vẻ không trôi chảy, một câu chuyện ngắn mà cậu kể rất lâu.
Sau mỗi một phần cậu đều dừng lại, cúi đầu để sắp xếp ngôn từ cho phần tiếp theo, có khi đứt quãng mấy lần mới có thể kể rõ một chuyện.
Phí Bạc Lâm lặng lẽ lắng nghe, không biết đã nghe bao lâu. Gió ngoài cửa sổ ngừng thổi cũng là lúc hồi ức của Ôn Phục kết thúc.
Anh đợi cậu lắp bắp kể xong, đưa tay sờ vào tấm thẻ Phật đang được Ôn Phục nâng niu trong lòng bàn tay. Hai đầu ngón tay vô tình chạm vào nhau, tay của Phí Bạc Lâm ấm áp còn ngón tay của Ôn Phục thì lạnh ngắt.
Phí Bạc Lâm không rút tay lại, chỉ dùng ngón cái vuốt ve vết mẻ trên tấm thẻ Phật, mỉm cười nói: "Thật ra năm đó mẹ tôi về có nhắc đến cậu."
Ôn Phục đột ngột ngẩng lên nhìn chằm chằm vào anh.
Phí Bạc Lâm nói: "Mẹ kể là bà nhặt được một đứa trẻ trong dòng sông ở Vân Nam, có vẻ còn rất nhỏ, chỉ khoảng bốn, năm tuổi, không biết làm sao lại rơi xuống sông, người nhà cũng chẳng để ý."
Đây là nguyên văn lời của Lâm Viễn Nghi. Nhưng bà chỉ nhắc đến Ôn Phục đến đó là hết.
Ôn Phục chớp mắt chăm chú lắng nghe: "Rồi sao nữa?"
"Rồi..." Ngón tay Phí Bạc Lâm khựng lại, "Mẹ còn nói đứa bé đó không nói chuyện, hỏi gì cũng không trả lời. Nếu không phải sợ bố mẹ cậu lo lắng thì mẹ đã nhặt cậu về làm em trai cho tôi rồi."
Đây là lời mà Lâm Viễn Nghi chưa từng nói.
Ôn Phục chống khuỷu tay nhích lại gần Phí Bạc Lâm một chút, gần đến mức cậu suýt chạm vào mắt anh. Đôi mắt đen láy như hai viên ngọc quý nhìn chằm chằm anh: "Thật sao?"
"Thật mà." Phí Bạc Lâm xoa đầu cậu, mặt không đổi sắc, "Lẽ ra cậu đã là em trai tôi từ lâu rồi."
Đôi mắt Ôn Phục lấp lánh, sau đó cụp mi xuống và chìm vào im lặng.
"Nhưng bây giờ cũng chưa muộn." Phí Bạc Lâm ấn cậu về gối, cẩn thận đắp kín chăn cho Ôn Phục, "Cuối cùng thì em cũng đã tìm được anh rồi. Em nói xem có đúng không?"
[Editor: Khi hai người mở lòng với nhau mình nghĩ cũng đến lúc đổi xưng hô, dù sao Phí Bạc Lâm cũng hơn Ôn Phục 1 tuổi. Bắt đầu từ đoạn này mình sẽ thay đổi xưng hô anh và em cho hai người nhé.]
Ôn Phục nhìn anh, khẽ gật đầu, không biết là đồng ý hay còn mang ý nghĩa gì khác: "Vâng."
Khi anh đắp chăn cho cậu, chiếc dây chuyền trên cổ cứ đung đưa trước mắt Ôn Phục. Cuối cùng cũng đắp chăn xong, Phí Bạc Lâm vừa định nằm xuống thì Ôn Phục đã đưa tay ra túm lấy tấm thẻ Phật.
Mèo con ra chiêu luôn khiến người ta trở tay không kịp.
Phí Bạc Lâm cúi xuống: "Anh vừa đắp chăn cho em xong, sao lại đưa tay ra nữa?"
Ôn Phục nắm chặt tấm thẻ Phật, sờ vào hình ảnh trên đó thấp giọng nói: "Nó có phù hộ cho anh không?"
Phí Bạc Lâm hơi khựng lại.
Bình luận