🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 38: 🌸 Chương 36: Phải học, học thật giỏi

Editor: Sophie

Beta: Sophie

Lần đó Ôn Phục trở về, cậu không bị bắt nhưng cũng chẳng trộm được gì. Năm mươi tệ trong túi quần được cậu đưa hết cho cha nuôi.

Cậu vừa chết đi sống lại một lần, dường như biến thành một con người khác. Cậu xòe năm mươi tệ trong tay, chủ động lên tiếng trước khi cha nuôi kịp mở lời: "Con muốn đi học."

Người cha nuôi kẹp một điếu thuốc Ngọc Khê ba tệ một bao giữa ngón tay, lười biếng dựa vào đầu giường, khuỷu tay gác lên chiếc tủ đầy tàn thuốc. Hắn nheo mắt hút một hơi, làn khói trắng xóa phả thẳng vào mặt Ôn Phục: "Mày nói gì?"

Ôn Phục nói: "Con muốn đi học."

Người cha nuôi hơi hé mắt ra: "Cái gì?!"

Ôn Phục nói: "Con trộm đồ cho cha, cha cho con đi học. Nếu cha không cho con đi học, con sẽ không đi trộm nữa."

Người cha nuôi nhìn chằm chằm vào cậu một lúc, đột nhiên đứng dậy từ trên giường, đá một cước vào bụng cậu: "Mày dám phản tao hả, cái thằng tạp chủng này!"

Ôn Phục ngã ngồi xuống đất, thuần thục nằm xuống cuộn người lại, dùng hai tay che đầu chuẩn bị đón nhận những cú đấm và cước sắp giáng xuống.

Lần này cậu đã quyết tâm đạt được mục đích. Đôi dép nhựa bị chuột gặm mòn góc của người cha nuôi đập vào người cậu như mưa, nhưng không thể ngăn được lời nói của cậu: "Con mặc kệ! Con muốn đi học! Nói gì cũng phải đi học! Nếu bố không cho con đi thì bố cứ đánh chết con đi!"

Chiếc dép nhựa trên tay cha nuôi văng ra, hắn lập tức chộp lấy chiếc khác tiếp tục nện xuống. Trong căn nhà cũ ẩm thấp tối tăm, bụi bặm bay mù mịt, tiếng kêu gào của Ôn Phục dần lịm đi, cuối cùng chỉ còn lại âm thanh loạn xạ của đế dép và nắm đấm giáng xuống cơ thể cậu.

Không biết đã qua bao lâu, người cha nuôi đã đánh mệt, ném dép xuống đất, xỏ một chân vào chống nạnh hỏi cậu: "Mày còn đi không?"

Ôn Phục không nói gì, chỉ có thân thể cuộn tròn như con tôm đang lặng lẽ thở. Rất lâu sau cậu vẫn ôm đầu bằng hai tay, giọng nói khàn khàn và yếu ớt xuyên qua kẽ tay: "Vẫn đi."

"Địt mẹ nhà mày!"

Người cha nuôi định giơ tay đánh tiếp, nhưng khựng lại. Hắn biết không thể thực sự đánh chết người, gây ra án mạng thì rắc rối khó mà giải quyết. Chỉ vì một thằng nhãi mà đánh đổi cả mạng sống, thậm chí phải ngồi tù, thì tuyệt đối không đáng.

Nếu thả Ôn Phục đi thì sao? Với sự lanh lợi của thằng nhóc này chưa biết chừng nó sẽ chạy đi báo cảnh sát.

Mà thả nó ra thì chính là một mối họa. Đầu óc Ôn Phục thông minh, có lẽ nó đã sớm nắm rõ hành tung của hắn.

Nếu nó thực sự đi tìm cảnh sát, với sự trợ giúp của thằng nhóc này hắn chắc chắn không thể chạy thoát.

Trước đây, nó đi theo hắn chỉ vì có cơm ăn, có chỗ ở. Tìm đến cảnh sát chưa biết sẽ bị đưa đi đâu, so ra ngoan ngoãn theo hắn một kẻ buôn người vẫn còn tốt hơn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...