🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 36: 🌸 Chương 34: Nhìn đủ chưa?

Editor: Sophie

Beta: Sophie

Sáng ngày thứ hai của Đại hội thể thao là nội dung chạy 1000m nam. Ôn Phục không phụ sự kỳ vọng, từ vạch xuất phát đến vạch đích đã bỏ xa người thứ hai tận 300m, lập kỷ lục mới với thành tích 2 phút 50 giây.

Nửa lớp 6 kéo nhau tràn vào sân bóng, vừa chạy vòng vòng theo cậu vừa hò reo cổ vũ. Tạ Nhất Ninh biết mình không thể đuổi kịp nên mỗi nửa vòng lại băng ngang sân sang bên kia, đồng thời hô vang tên Ôn Phục.

Các lớp khác và thí sinh cùng nhóm đều cảm thấy đang bị lớp 6 áp đảo khí thế, mà nhìn kết quả thì quả thực đúng là vậy.

Sau khi Ôn Phục về đích, hơn chục người trong lớp vẫn còn đứng đợi cậu ở phía trước.

Họ nghĩ rằng cậu sẽ thở hổn hển, cần được dìu và tiếp nước, nhưng không ngờ sau khi bước qua vạch đích cậu liền giảm tốc độ, không muốn lãng phí thêm chút sức lực nào.

Cậu bước tới nhận lon nước tăng lực Tạ Nhất Ninh chuẩn bị sẵn, khẽ nói một tiếng "cảm ơn" rồi thản nhiên rời đi, trông chẳng khác nào vừa tản bộ sau bữa ăn.

Khi đi ngang qua mọi người, Ôn Phục còn lén lút liếc mắt nhìn họ một cái.

Trước đó cậu chưa từng tham gia bất kỳ hoạt động tập thể nào, nên không hiểu vì sao nhiều bạn học lại đứng ở vạch đích để làm gì. 

Mèo con tò mò nhưng mèo con không hỏi, mèo con tôn trọng và rời đi. Để lại nhóm bạn cùng lớp đứng sững sờ trong gió.

Tạ Nhất Ninh nhanh trí, sau vài giây ngỡ ngàng cô quay lại cười trừ với mọi người: "Thôi mọi người, Đồ Rê Mí nó vậy đó, nó ngại thôi, mọi người về nghỉ đi nhé."

Mọi người lúng túng đứng im lặng khoảng hai giây, trong đám đông có ai đó lẩm bẩm: "Đồ Rê Mí gì chứ, nhìn cái vẻ của người ta kìa, cậu ấy có thích chúng ta gọi như vậy đâu."

"Đúng đó."

"Người ta kiêu ngạo lắm."

"Phá kỷ lục trường thì ghê gớm lắm à."

"Mắt mũi mọc cả lên trời rồi."

...

Tạ Nhất Ninh nghe thấy những lời đó liền bực mình, cô xắn tay áo lên túm lấy một người tiêu biểu trong cả đám: "Trương Thành Phong, đừng tưởng cậu bịt mũi lại thì tôi không nghe ra giọng điệu mỉa mai của cậu đâu nhé."

Nói xong cô liếc qua vài nam sinh vừa hùa theo, tất cả đều là những người lười biếng trong lớp.

Cô lập tức lớn tiếng không nể nang ai cả: "Giải tán đi, người ta chỉ muốn về lớp sớm thôi. Lúc đăng ký tham gia thì không thấy đâu, lúc lấy nước lấy áo cũng chẳng thấy ai đến giúp, chỉ giỏi lèm bèm.

Mấy bạn nữ làm hết việc rồi còn chẳng than phiền nhiều như mấy cậu đâu đấy. Mấy cậu đúng là đồ lắm mồm.

Không nghe thấy Ôn Phục vừa nói cảm ơn à? Hay là phải ba quỳ chín lạy mấy người mới vừa lòng? Dù người ta có kiêu ngạo thì làm sao? Mấy cậu mà phá được kỷ lục trường thì cũng kiêu ngạo thôi! Tôi bảo các cậu đi nghỉ là nể mặt lắm rồi đấy, đừng có mà ở đây giở thói."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...