Chương 35: 🌸 Chương 33: Mèo nhà
Editor: Sophie
Beta: Sophie
Sau khi ăn hết chỗ bánh mì, Phí Bạc Lâm nhận ra Ôn Phục đã không đến căng tin ăn trưa và ăn tối.
Hóa ra việc ăn ngấu nghiến bánh mì vào buổi sáng là để tiết kiệm tiền cho hai bữa còn lại.
Phí Bạc Lâm không rõ Ôn Phục kiếm tiền sinh hoạt bằng cách nào nhưng sau khi thấy cậu nhận tiền từ mấy đứa trẻ con, anh có thể đoán được cuộc sống của cậu vất vả ra sao.
Vào buổi tự học tối, hai người vẫn đợi đến khi lớp gần hết người mới dọn sách vở về.
Giờ đây Ôn Phục không còn cặp sách nữa nên đương nhiên đề thi thử và bút của cậu đều được đặt trong cặp của Phí Bạc Lâm.
Phí Bạc Lâm khoác cặp trên vai, bên trong không chỉ có sách vở bài tập mang về nhà mà còn có sạc dự phòng để sạc cho Tạ Nhất Ninh và Lư Ngọc Thu, cùng với danh sách bữa sáng của một nhóm người vào sáng mai.
Thò chân ra khỏi gầm bàn, Phí Bạc Lâm sải bước qua lối đi, đi trước Ôn Phục.
Đi vài bước đến cửa, anh nghe thấy Ôn Phục theo sau liền vươn tay "tách" một tiếng tắt đèn.
Chân trước anh vừa bước ra khỏi cửa lớp thì sau lưng tiếng bụng của Ôn Phục lại vang lên bên tai.
Phí Bạc Lâm cúi đầu bật cười khẽ, thầm nghĩ bát mì tối nay phải thêm cho Ôn Phục một quả trứng.
Không ngờ rằng khi anh vừa bước một chân ra khỏi cửa, Ôn Phục đang đứng trong lớp học tối đen bất ngờ nắm lấy tay áo đồng phục của anh.
Đồng phục mùa thu của học sinh khối 12 trường Nhất Trung làm từ chất liệu cotton màu xám xanh, cổ đứng, tay áo bo lại, vai rộng dáng suông.
Nhờ màu sắc và kiểu dáng dễ phối, nó có thể mặc trực tiếp như áo khoác vào mùa xuân thu hoặc làm lớp lót bên trong áo bông, áo phao vào mùa đông mà vẫn không hề lạc lõng.
Hôm đó trời ấm, bên trong Phí Bạc Lâm mặc khá dày nên anh trực tiếp mặc đồng phục làm áo khoác.
Ôn Phục nắm lấy hai sọc xanh trên ống tay áo anh, đứng sau lưng không nói gì. Phí Bạc Lâm định quay đầu lại hỏi có chuyện gì thì trong lòng bàn tay anh đã bị nhét một nắm tiền giấy nhàu nát.
Nhét xong cậu còn nắm lấy mu bàn tay đẩy về phía anh.
Phí Bạc Lâm cúi xuống nhìn, thấy trong tay là ba mươi tệ nhàu nát đã bị nắm đến nhàu nát, trên mép tờ tiền vẫn còn hơi ấm từ lòng bàn tay Ôn Phục.
Có lẽ cậu đã nắm nó rất lâu trong giờ tự học.
Phí Bạc Lâm tưởng tượng ra cảnh Ôn Phục ở trong lớp học đối diện với ba mươi tệ, đắn đo suy nghĩ không biết có nên đưa hết cho anh hay không.
Anh cố nhịn cười giả vờ lạnh lùng hỏi: "Có ý gì đây?"
Ôn Phục đứng trong bóng tối không nói gì.
Thực ra suy nghĩ của Ôn Phục rất đơn giản, Phí Bạc Lâm cũng đoán được, chẳng qua là muốn trả tiền ăn ở cho mấy ngày qua.
Bình luận