Chương 34: 🌸 Chương 32: Mã trung Xích Thố, Nhất trung Ôn Phục
Editor: Sophie
Beta: Sophie
Con người khi lúng túng thường hay tự làm mình bận rộn.
Ôn Phục ngó trái ngó phải, bất ngờ đưa tay ra sau xách lấy cặp sách của Phí Bạc Lâm:
"Thế này có nhẹ hơn chút nào không?"
Phí Bạc Lâm: "..."
Phí Bạc Lâm: "Hay là cậu thử leo xuống lưng tôi đi."
"À."
Ôn Phục nhanh nhẹn leo xuống.
Quả nhiên nhẹ hơn rất nhiều.
Phí Bạc Lâm lấy điện thoại ra xem giờ, bây giờ là mười một giờ bốn mươi tối.
Anh kéo Ôn Phục ra sau, bản thân thò nửa người khỏi hẻm, nhìn quanh một lượt xác nhận không có ai đuổi theo mới kéo Ôn Phục bước ra ngoài.
Khu vực vốn đã không sầm uất, đêm xuống càng không có một bóng người.
Hai người đi bộ một lúc, Phí Bạc Lâm dừng lại trước một biển báo xe buýt, xác định vị trí và con đường hiện tại rồi dựa vào trí nhớ dẫn Ôn Phục đi đường tắt về nhà.
Về đến nhà anh không nghỉ ngơi một phút nào, đầu tiên lấy trong cặp ra chai xịt giảm sưng mà anh tiện tay mua cho Ôn Phục ở tiệm thuốc trên đường đi học buổi chiều. Xịt xong cho cậu thì đi tắm.
Vừa tắm xong, định giục Ôn Phục đi tắm thì thấy cậu đang ngồi xổm trước ghế sofa phòng khách, bới tung mấy bộ quần áo đã gom vội vàng từ nhà cũ.
"Cậu tìm gì vậy?" Phí Bạc Lâm vừa lau tóc vừa hỏi.
Khắp người Ôn Phục đầy bụi, lúc nãy ở trong nhà cũ vừa sờ thùng vừa trèo cửa sổ nên cả người lấm lem: "Quên mang cặp sách theo rồi."
Phí Bạc Lâm: "Cặp sách? À, cái đó à."
Anh chợt nhớ ra, đúng là Ôn Phục có một chiếc cặp sách. Vào ngày đầu tiên cậu chuyển đến lớp, khi ấy trong giờ tự học buổi sáng Ôn Phục đi vào từ cửa sau, ngồi xuống dãy bàn đối diện anh rồi lấy sách trong cặp ra.
Cái cặp đó Phí Bạc Lâm có ấn tượng, là cặp vải denim rất to rất cũ, cả cái cặp còn rộng hơn nửa thân trên của Ôn Phục. Đáy cặp cũng rủ xuống rất dài, nhìn là biết đã bị đựng đồ quá nhiều mà biến dạng.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ ngày thường Ôn Phục không chỉ dùng nó để đựng sách, có thể trong một vài trường hợp đặc biệt cậu sẽ cõng tất cả tài sản của mình đi khắp nơi. Ví dụ như đêm nay nếu cậu lại ở một mình.
"Không mang về thì thôi." Phí Bạc Lâm nắm lấy cánh tay Ôn Phục đỡ cậu dậy, "Còn đồ gì nữa không?"
"Không còn."
Ôn Phục tiện đà đứng dậy, vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp khuôn mặt của Phí Bạc Lâm.
Vừa bước ra khỏi phòng tắm, bên ngoài lạnh hơn rất nhiều khiến khuôn mặt anh lập tức mất đi vẻ hồng hào, chỉ qua một lúc đã trắng bệch ra.
Và vì vừa tắm xong, vết sẹo ở cằm mới cắt chỉ không lâu đặc biệt lộ rõ.
Ôn Phục theo bản năng đưa đầu ngón tay ra chạm vào cằm Phí Bạc Lâm.
Bình luận