🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 5: 🌸 Chương 3: Ôn Phục, đã lâu không gặp

Editor: Sophie

Beta: Sophie

Cửa thang máy đã mở được hai giây nhưng cả hai người đều không nhúc nhích.

Ôn Phục khẽ nghiêng đầu về phía Phí Bạc Lâm như đang chờ đợi điều gì đó.

Còn Phí Bạc Lâm, ngay giây phút chạm vào ánh mắt cậu, liền khẽ rụt tay, cụp mi xuống.

Anh đứng lặng một thoáng rồi mới nhấc chân bước vào thang máy.

Ôn Phục nhìn Phí Bạc Lâm, vẻ mặt đăm chiêu.

Tuy nhiên cậu không nói gì, chỉ bước theo vào thang máy, im lặng cùng Phí Bạc Lâm trong không gian nhỏ hẹp.

Trong đầu Ôn Phục vẫn đang suy ngẫm về hình ảnh vừa rồi. Cậu nhìn vào bức tường phản quang, chợt nhận ra mình đang đội mũ.

Có lẽ vì điều này mà Phí Bạc Lâm cảm thấy khó chịu.

Thế là cậu lặng lẽ tháo mũ để lộ mái tóc rối bời. Những sợi tóc đen nhánh, rậm như hàng mi lập tức bung ra, bướng bỉnh vểnh loạn khắp nơi.

Phí Bạc Lâm: ?

Qua tấm gương Phí Bạc Lâm thoáng sững lại trước hành động đột ngột của Ôn Phục. 

Rồi anh bắt gặp đôi mắt đen láy phía trên khẩu trang đang lặng lẽ nhìn mình. Khi ánh mắt chạm nhau, Ôn Phục khẽ chớp mắt như thể đang chờ anh đáp lại điều gì.

Anh còn chưa kịp suy nghĩ, cửa thang máy đã mở ra.

Thời gian chờ thang máy thì rất lâu nhưng thời gian đi thang máy lại trôi qua rất nhanh, như thể chỉ trong vài cái chớp mắt, họ đã đến tầng trệt.

Xe thương vụ của Ôn Phục đỗ ở cửa sau tầng F1, còn Phí Bạc Lâm phải đến bãi đậu xe tầng B2. Họ không ra cùng một tầng.

Trước khi rời đi, Ôn Phục khựng lại đôi chút nơi cửa thang máy, khẽ nghiêng đầu, vô tình để ánh mắt lướt qua Phí Bạc Lâm một lần.

Cho đến khi ra khỏi thang máy, Phí Bạc Lâm vẫn không đưa tay về phía cậu lần nào nữa.

Đợi Ôn Phục ra ngoài, thang máy trước mặt Phí Bạc Lâm từ từ đóng lại đi xuống tầng hầm B1 rồi mở ra.

Từ đây rẽ phải ra khu B2, tài xế của Phí Bạc Lâm đang đợi anh trong xe.

Thế nhưng anh vẫn đứng yên trong cabin thang máy, thậm chí không nhấc chân tiến về phía trước. Anh chỉ đưa tay nhấn nút F1  rồi lại nhấn nút đóng cửa.

Quay lại tầng F1, Phí Bạc Lâm chầm chậm đi về phía cửa sau của tòa nhà văn phòng.

Anh dừng lại trước khung cửa kính hai cánh mà Ôn Phục vừa bước qua, rút tay khỏi túi áo khoác. Năm ngón tay thon dài khẽ nắm lấy tay nắm cửa kim loại, nơi đó dường như vẫn còn vương lại chút hơi ấm từ lòng bàn tay Ôn Phục.

Phí Bạc Lâm đẩy cửa bước ra, cơn gió lạnh cuối thu ùa đến.

Vỉa hè trên con phố phía sau chìm trong bóng tối, chỉ lác đác vài bóng người vội vã lướt qua. 

Con đường lớn cuối phố lại sáng rực ánh đèn neon, xa xa hắt tới những vệt sáng rực rỡ và náo nhiệt.

Phí Bạc Lâm đứng lặng giữa màn đêm, dõi theo chiếc xe riêng màu đen chậm rãi lăn bánh rời xa, lặng lẽ tạm biệt cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...