🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 22: 🌸 Chương 20: Bạn nhỏ A Cổ

Editor: Sophie

Beta: Sophie

Sáng tám giờ trời Tây Tạng còn mờ sương. A Cổ ăn sáng xong thì cùng mẹ đi dọn giường.

Năm tấm thảm dệt Tây Tạng dày dặn được trải lên năm chiếc giường ở ba phòng khách trên tầng hai, để đón năm vị khách sắp đến vào buổi chiều.

Nhà của A Cổ có hai tầng, thuộc dạng lớn nhất trong khu vực. Thỉnh thoảng gia đình cô bé cho khách du lịch thuê trọ, một phần ngôi nhà cũng được cải tạo thành nhà nghỉ. Cách đây không lâu có một nhóm người lạ từ nơi khác lái xe đến tìm gặp bố mẹ cô bé.

A Cổ biết một chút tiếng Quan Thoại. Ở trường có lớp học tiếng Quan Thoại và người gia sư mà bố thuê cũng dạy. 

Ngày hôm đó khi em và hai anh trai đang rướn người ngoài cửa nghe lén, em nghe thấy những người kia nói về "chương trình", "ở trọ" và "tiền thuê".

Năm giờ chiều, ba chiếc xe jeep tiến vào khu vực chăn thả. A Cổ trốn sau cửa sổ phòng mình, nhìn thấy 5 vị khách và hơn chục người lớn mang theo máy quay cùng đủ loại thiết bị quay phim.

3 người đàn ông và 2 người phụ nữ bước xuống xe. Mỗi người đều có một người quay phim đi theo cùng.

A Cổ nhận ra cả nhóm đều có làn da trắng hơn hẳn so với người bản địa, sáng hơn vài tông. Năm người ai nấy đều mang khuôn mặt nhỏ nhắn, dáng người mảnh mai cùng những đường nét nổi bật và xinh đẹp trên gương mặt.

A Cổ cũng có những đường nét rõ ràng nhưng nổi bật nhất chỉ là đôi mắt to, sáng. 

Mẹ cô bé thường nói mắt em giống như viên kim cương đen lấp lánh nhất trên cao nguyên. Ngoài ra em có đôi môi dày và chiếc mũi tẹt đến mức gần như chẳng thấy sống mũi đâu. Mẹ bảo trẻ con thì đều vậy, đợi A Cổ lớn lên, môi sẽ mỏng dần, sống mũi cũng sẽ cao lên.

A Cổ mở to đôi mắt trong veo như kim cương đen, chăm chú quan sát từng người bước xuống xe. 

Dưới ống kính máy quay, cả đàn ông lẫn phụ nữ đều mang ba lô trên lưng. Vừa đặt chân xuống họ đã vội vã cầm chai oxy để hít. 

A Cổ biết đây chính là phản ứng cao nguyên, thứ mà rất nhiều người từ nơi khác đến đều phải trải qua.

Cho đến khi người cuối cùng xuống xe, A Cổ phát hiện cậu không đeo ba lô cũng không cầm bình oxy. Cậu mặc một chiếc áo khoác lông vũ mỏng, thân hình mảnh mai, trên đầu đội một chiếc mũ len đen.

Vành mũ len không thể giữ được mái tóc vểnh lên của cậu. Dù đứng rất xa A Cổ vẫn có thể nhìn thấy hàng lông mi mềm mại như lông vũ của người đó.

Cậu im lặng hơn những người khác. Vừa xuống xe cậu không đi loanh quanh ngắm nhìn sân nhà A Cổ như những vị khách khác, mà quay lại phía sau xe để khuân hành lý.

Người đàn ông không nói một lời, xuyên qua bối cảnh của tất cả các máy quay, để lại một bóng mờ thoáng qua ở một góc máy, rồi tự mình mở cốp xe lần lượt lấy hành lý ra.

Một cái, hai cái, ba cái, bốn cái, năm cái.

Đúng lúc A Cổ nghĩ rằng đống hành lý đó sẽ không bao giờ lấy hết thì những người đứng trước xe cuối cùng cũng sực tỉnh, vội vàng chạy đến cùng nhau khiêng đồ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...