🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 21: 🌸 Chương 19: Soạn đồ

Editor: Sophie

Beta: Sophie

Sáng hôm sau, khi thức dậy hai người suýt chút nữa thì ngộp thở vì nóng.

Trong nhà đã bật sưởi sàn, đêm qua Phí Bạc Lâm ngủ trong thấp thỏm, luôn lo chiếc giường quá nhỏ sẽ đẩy Ôn Phục ngã xuống đất.

Nửa đêm anh bèn ôm Ôn Phục đổi chỗ, người đã ở phía trong nhưng Phí Bạc Lâm lại sợ Ôn Phục bị chật nên cứ rúc ra ngoài nhường không gian cho cậu.

Kết quả sáng ngủ dậy Ôn Phục vẫn dán chặt trong lòng anh, tóc tai bù xù, vài sợi tóc mai ướt đẫm mồ hôi.

Dù vậy đầu của Ôn Phục vẫn cứ dúi vào người anh, như thể không dựa vào anh thì sẽ không ngủ ngon được.

Phí Bạc Lâm vuốt ve sau gáy Ôn Phục, cúi xuống nhìn khuôn mặt đang ngủ của cậu.

Khi ngủ, Ôn Phục có hàng mi và chóp mũi cong vừa vặn. Khác với thường ngày, lúc này cậu lại mang một vẻ ngoan ngoãn hiếm thấy.

Phí Bạc Lâm cong ngón trỏ khẽ khều hàng mi đen láy của Ôn Phục, thấy nhãn cầu của cậu bất an chuyển động dưới mí mắt.

Anh rút tay ra, mắt Ôn Phục không còn chuyển động nữa.

Khều thêm lần nữa, nhãn cầu của Ôn Phục lại động đậy.

Lại rút tay ra, lại không chuyển động nữa.

Cứ trêu đùa qua lại như vậy vài lần, Ôn Phục trong giấc mơ khẽ nhíu mày.

Phí Bạc Lâm thoáng thấy mình chẳng khác nào một kẻ trưởng thành kỳ quặc, lén lợi dụng lúc người ta ngủ say để bày ra trò chọc ghẹo mèo con bằng cách ngớ ngẩn. Nghĩ vậy anh dứt khoát rút tay về, kéo chăn đắp cẩn thận cho Ôn Phục rồi khẽ khàng rời giường.

Bữa sáng anh làm cho Ôn Phục là một chiếc sandwich và hai miếng bánh mì nướng kiểu Pháp, để dù cậu dậy muộn cũng có thể ăn.

Khi đặt mua nguyên liệu Phí Bạc Lâm tiện tay gọi thêm hai hộp sữa Jule. Làm xong mọi thứ quả nhiên Ôn Phục vẫn chưa tỉnh.

Anh phải đến công ty nên dậy sớm. Trước khi đi anh vào phòng sách nhìn Ôn Phục một cái, để lại một tờ giấy nhắn rồi rời đi.

Ôn Phục tỉnh giấc, chưa mở mắt đã gọi tên Phí Bạc Lâm, không thấy ai đáp lại biết là anh lại đi rồi.

Tờ giấy nhắn trên bàn ăn chỉ dẫn cậu nơi cất đồ ăn đã làm sẵn, dặn cậu không nên cho quá nhiều sữa đặc khi ăn bánh mì, đồng thời không quên nhắc nhở Ôn Phục nếu cảm thấy không khỏe thì nhớ uống thuốc chống viêm sau bữa ăn.

Ôn Phục lật sang mặt còn lại, thấy lần này Phí Bạc Lâm không viết thêm gì khác. 

Mắt cậu đảo một vòng, chạy vào bếp lấy bữa sáng trong hộp giữ nhiệt ra, đứng tại chỗ ăn hết trong vài miếng, rồi bắt đầu đi lang thang khắp nhà chờ Phí Bạc Lâm về vào buổi trưa.

Phí Bạc Lâm nếu không về sẽ chuẩn bị bữa trưa sẵn rồi mới đi.

Đã không để lại gì có nghĩa là anh sẽ quay về nấu ăn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...