Chương 12: 🌸 Chương 10: Căn hộ bí mật
Editor: Sophie
Beta: Sophie
Sau khi xử lý xong chuyện của Hứa Uy, Phí Bạc Lâm quay về văn phòng.
Anh dành nửa tiếng để ngắm nghía và đeo chiếc kính mới mà Ôn Phục đã mua cho mình, rồi tự lái xe đến siêu thị để mua rất nhiều nguyên liệu chuẩn bị cho món mì sốt thịt ngày mai.
Cùng lúc đó Trương Triều đưa Ôn Phục về xong thì liên hệ lại ngay.
Phí Bạc Lâm vừa chọn nguyên liệu vừa nghe máy:
"Cậu không cần về công ty ngay. Trước tiên đến chung cư lấy giúp tôi vài món đồ, rồi liên hệ với Stella để tìm người chuyển đồ cho cô ấy. Cứ nói là tôi gửi tặng dưới danh nghĩa cá nhân. Địa chỉ và mật khẩu tôi sẽ gửi cho cậu, đồ ở trong phòng thay đồ, hàng thứ hai bên trái, trong bốn chiếc tủ trưng bày."
Trương Triều ở đầu dây bên kia ghi lại từng lời Phí Bạc Lâm dặn. Vừa định cúp máy Phí Bạc Lâm lại đột ngột nói thêm: "Hôm nay cậu không thấy gì cả."
Trương Triều sững sốt trong một giây, tưởng rằng đối phương đang ám chỉ chuyện của Ôn Phục.
Hai người vừa kết thúc cuộc gọi, Trương Triều nhanh chóng nhận được địa chỉ Phí Bạc Lâm gửi.
Điều bất ngờ là nơi Phí Bạc Lâm bảo hắn lấy đồ cũng nằm trong khu chung cư Vân Hà Tụng nơi Ôn Phục sống, thậm chí dường như đó là căn hộ thấp tầng đối diện.
Khoảng cách giữa hai tòa nhà khá xa, theo thông tin Phí Bạc Lâm đưa hắn lên tầng 3. Vừa vào cửa Trương Triều đã kinh ngạc đứng sững tại chỗ.
Căn hộ này có diện tích ước chừng khoảng 200 mét vuông. Trong nhà rất kín, ngay cả rèm cửa cũng là loại che kỹ như thể sợ có ai đó dòm ngó vào bên trong.
Trọng điểm là căn hộ này không có bất cứ món nội thất nào.
Chỉ có một chiếc ghế được đặt ở vị trí lẽ ra là trung tâm phòng khách, đối diện với một bức tường trắng.
Còn những khu vực khác trong căn hộ thì chất đầy những món đồ sưu tầm rực rỡ muôn màu.
Riêng piano đã có hai chiếc trong phòng khách.
Ở lối vào có một bức bích họa hình con bướm khổng lồ, bên dưới treo một hàng đàn guitar. Trương Triều nhìn lướt qua, chỉ có hai ba cây là hắn nhận ra thương hiệu, mỗi cây có giá trung bình khoảng 1,5 triệu tệ.
Bên cạnh đàn guitar là ba cây đàn violin, vẫn là những thương hiệu Trương Triều chưa từng thấy, nhưng trực giác mách bảo chúng phải có giá trị không hề nhỏ, ít nhất cũng không thua kém gì những cây đàn hàng triệu tệ bên cạnh.
Dựa vào góc tường có một tủ trưng bày rất rộng, trong lớp kính chống bụi là các bộ mô hình và các loại blind box được phân loại. Đa số đều là bản giới hạn, Trương Triều nhẩm tính ước chừng có bảy tám trăm cái, không nhiều lắm nhưng cũng tính là không ít.
Đến đây hắn mới bắt đầu nghi hoặc.
Theo những gì hắn biết về Phí Bạc Lâm, việc anh am hiểu nhiều loại nhạc cụ là chuyện bình thường nhưng Phí Bạc Lâm tuyệt đối không thích những thứ như mô hình, thậm chí còn không thèm liếc mắt bất kỳ bộ phim hoạt hình nào.
Bình luận