🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 118: Phiên ngoại ở một thế giới khác (5)

Phù Ngọc Thu chưa vui được nửa canh giờ đã ỉu xìu nói: "Đau chân quá à."

Phượng Ương nhanh nhẹn cõng y lên rồi nhẹ giọng hỏi: "Ngươi hóa thành người bao lâu rồi?"

Phù Ngọc Thu nghĩ ngợi: "Một hai năm gì đó?"

Phượng Ương im lặng.

Một hai năm mà đi bộ chưa quen nữa sao?

Trẻ con hai tuổi đã biết chạy rồi còn gì.

Phù Ngọc Thu rầu rĩ nói: "Chỉ là ta không thích hình người thôi, nhân loại thật đáng ghét."

"Sao thế?"

Phù Ngọc Thu còn quá nhỏ, cộng thêm mấy ngày nay ở chung với Phượng Ương nên chẳng có chút đề phòng nào, nghe hắn hỏi cũng không giấu giếm mà buồn buồn nói: "Ta...... mọc chung rễ với ta còn có một cây U Thảo nhưng khi ta vừa sinh thần trí thì hắn bị nhân loại hái đi làm thuốc rồi."

Nếu không có Phù Bạch Hạc liều mạng bảo vệ chắc Phù Ngọc Thu cũng khó giữ được mạng.

Phượng Ương nhíu mày.

Hái U Thảo đã sinh thần trí để làm thuốc?

Chẳng lẽ người kia không sợ thiên đạo trách phạt sao?

"Có biết là ai không?"

"Ca ca ta đi điều tra nhưng bao năm nay vẫn chẳng có tin tức gì cả."

"Vậy trên người hắn có...... điểm gì đặc biệt không?"

Phù Ngọc Thu nghĩ ngợi: "Nhị ca ta nói áo hắn có hình trúc rất đặc biệt."

"Đặc biệt thế nào cơ?"

"Hình trúc xen lẫn bông tuyết thì phải? Lúc ấy trời tối quá nên Nhị ca ta không thấy rõ lắm, chỉ biết là hình trúc rất lạ thôi."

Phượng Ương trầm tư.

Phượng Hoàng Khư liên hệ với các môn phái ở hạ giới, mấy tu sĩ tên tuổi hắn đều biết hết nhưng không nhớ có người nào mặc áo hình trúc cả.

Nhận ra tâm tình Phù Ngọc Thu sa sút, Phượng Ương đành an ủi y: "Rồi sẽ tìm được thôi."

Phù Ngọc Thu ôm vai hắn rầu rĩ gật đầu.

"Ừm."

Phù Ngọc Thu không bay được cũng chẳng đi được, may mà Phượng Hoàng dùng linh lực dịch chuyển tức thời y vẫn miễn cưỡng chịu được nên chưa đầy nửa ngày sau hai người đã đến Phù Quân Châu.

Lão tổ Tiên Minh bế quan mấy chục năm mới đột phá tu vi nên tất cả những người có tên tuổi ở tam giới đều đến chúc mừng.

Còn hai ngày nữa lão tổ kia mới xuất quan nhưng khắp Phù Quân Châu đã tấp nập người đến kẻ đi.

Phù Ngọc Thu trợn mắt há hốc mồm đứng ở cổng thành nhìn phố xá đông đúc nhộn nhịp, nhìn sắp hoa cả mắt.

Y cứ tưởng đám thiếu niên hoạt bát ở Phượng Hoàng Khư đã náo nhiệt lắm rồi, nhưng so với thành trì chật kín người này quả thực chỉ là hạt cát trong sa mạc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...