🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 116: Phiên ngoại ở một thế giới khác (3)

Tiểu tổ tông rất yếu đuối.

Phù Ngọc Thu nằm trên lưng Phượng Ương ôm chậu hoa không chịu buông tay, trong chậu còn đựng đất tơi xốp nên hở chút lại rơi xuống rào rào làm áo trắng của Phượng Ương lấm lem vết bẩn.

Cũng may Phượng Ương tốt tính, nếu là người khác chắc đã ném y xuống dập mông.

Cuối cùng Phù Ngọc Thu cũng tìm được tư thế thoải mái, bám vào vai Phượng Ương vỗ bộp bộp rồi tò mò nói: "Ngươi nhìn thì gầy mà khỏe ghê nhỉ."

Phượng Ương không nói gì, chậm rãi đi tới phía trước, chỉ sợ đi nhanh một chút sẽ làm tiểu tổ tông này văng xuống.

Đây là lần đầu tiên Phù Ngọc Thu ra khỏi Văn U Cốc nên nhìn gì cũng thấy mới mẻ, liên tục cựa quậy trên lưng Phượng Ương nhìn trái ngó phải.

Nhưng chung quanh dãy núi Hi Lễ đều là rừng rậm chẳng có gì đẹp, Phù Ngọc Thu ngắm cảnh một hồi đã chán, lười biếng dựa vào vai Phượng Ương hàm hồ nói: "Ngươi tên gì thế?"

Phượng Ương nói tên mình ra.

"Ương là mầm nhỏ ấy à?"

"Không phải, Ương trong tai ương."

"Í." Phù Ngọc Thu nhíu mày, "Sao cha mẹ ngươi lại đặt cho ngươi tên xấu quá vậy?"

"Hôm ta phá vỏ, trưởng lão tộc Uyên Sồ nói ta là hung tinh gây họa, làm hại tam giới, tàn sát bốn tộc." Phượng Ương cười nói, "Cha mẹ ta không tin mấy lời nhảm nhí này nhưng bốn tộc khác lại làm ầm lên, mẫu thân ta...... chắc muốn nổi loạn nên lấy tên "Ương" đặt cho ta, muốn để bọn họ xem rốt cuộc ta có phải tai họa hay không."

Phù Ngọc Thu bực bội nói: "Nhảm nhí vớ vẩn, sao lại nói ngươi là tai họa chứ? Lúc đó ngươi vẫn còn trong trứng mà."

Phượng Ương bị tính trẻ con của y chọc cười: "Đúng vậy."

Phù Ngọc Thu ho khan một tiếng rồi nói: "Ta tên Phù Ngọc Thu."

"Ta biết, tên hay lắm."

Chưa có ai khen tên mình hay nên Phù Ngọc Thu vui vẻ đến nỗi mũi chân vểnh lên, bắt đầu tán gẫu với Phượng Ương.

"Ngươi đến Văn U Cốc làm gì vậy?"

"Đuổi bắt Kim Ô."

"Vậy đuổi kịp không?"

"Ừ, kịp rồi."

Chiếc vòng vàng trên cổ tay Phù Ngọc Thu bị xóc nảy kêu leng keng, y giơ tay lên ngắm nghía dưới ánh nắng xuyên qua kẽ lá rồi hỏi: "Cái này đẹp thật, là pháp khí à?"

"Ừ."

Phù Ngọc Thu có muôn vàn câu hỏi nên huyên thuyên mãi không dứt, nhưng Phượng Ương vẫn bình tĩnh nhẫn nại trả lời y từng câu một.

Cuối cùng Phù Ngọc Thu ngại ngùng nằm trên lưng Phượng Ương yên lặng ngẩn người.

Phượng Ương đi rất nhanh, thừa dịp Phù Ngọc Thu ngủ gật, hắn di chuyển bằng linh lực đến ngoài Phượng Hoàng Khư trong nháy mắt.

Phù Ngọc Thu bị xóc nảy nhẹ mơ màng tỉnh lại, có lẽ y vừa nằm mơ nên mở mắt ra lầm bầm lầu bầu: "Ca ca! Ta, ta không ra ngoài Văn U Cốc đâu! Vẫn đang ở nhà mà."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...