🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 123: Phiên ngoại ở một thế giới khác (10)

Văn U Cốc.

Phù Ngọc Thu đội chậu hoa lên đầu rồi tiếp tục ngồi xổm chịu phạt bên cạnh ngôi nhà đã xây mới, mất công Phù Ngọc Khuyết trở về chưa nguôi giận lại mắng mình nữa.

Đợi trái đợi phải nửa khắc đồng hồ, khí tức Phù Ngọc Khuyết và Phù Bạch Hạc mới từ từ tới gần.

Nhưng kèm theo còn có một khí tức lạnh lẽo khác.

Phù Ngọc Thu nhíu mày.

Phù Ngọc Khuyết và Phù Bạch Hạc dẫn người đến Văn U Cốc sao?

Nhạc sư à?

Y còn đang thắc mắc thì mấy bóng người dần xuất hiện trong tầm mắt.

Phù Ngọc Thu thấy thế càng nhíu mày chặt hơn.

Lão tổ kia cũng tới sao?

Chẳng lẽ......

Phù Ngọc Thu giật thót, vội vàng đội chậu hoa chạy tới: "Ca ca!"

Phù Bạch Hạc ôm chiếc lồng băng giơ lên cười híp mắt nói: "Ngọc Thu mau nhìn này, ca bắt một con chim đẹp về cho ngươi chơi đấy."

Phù Ngọc Thu đang sợ hãi nhìn Hàn Trúc Quân, nghe vậy thì dời mắt sang, thấy Phượng Hoàng lộng lẫy ngoan ngoãn xếp cánh trong lồng băng thì lập tức ngây dại.

"Phượng Ương!?"

Y chẳng còn để ý đến Hàn Trúc Quân mà vội vàng chạy tới: "Sao các ngươi lại bắt hắn? Mau thả hắn ra đi!"

"Không được." Phù Bạch Hạc đùa y, "Con chim này cứ lảng vảng ngoài Văn U Cốc, không chừng là kẻ xấu có ý đồ bất chính với ngươi đó. Đại ca và Nhị ca ngươi khó khăn lắm mới bắt được nên đâu thể thả ra dễ dàng vậy."

Câu nói này chứa đựng lượng thông tin quá lớn khiến Phù Ngọc Thu sững sờ hồi lâu mới kinh ngạc nhìn sang Hàn Trúc Quân.

Cũng đúng.

Nếu người này thật sự là lão tổ thì Phù Ngọc Khuyết và Phù Bạch Hạc đã sớm liều mạng với hắn chứ còn dẫn hắn về làm gì?

Vậy hắn chính là U Thảo năm xưa bị hái đi, thừa dịp Hàn Trúc Quân trọng thương đã cưỡng ép đoạt xá thành công.

Phù Ngọc Thu cũng không biết tam giới căm thù đoạt xá đến tận xương tuỷ, chỉ cảm thấy cây U Thảo kia thật có bản lĩnh, lâm vào chỗ chết mà còn giết ngược thủ phạm nữa.

Nhưng Phù Ngọc Thu và cây U Thảo kia chẳng mấy thân quen, mặc dù sinh cùng rễ nhưng Phù Ngọc Thu gặp hắn giống như họ hàng xa tới thăm nhà, trong niềm vui còn xen lẫn e ngại khi gặp người lạ.

"Ca, ca ca." Phù Ngọc Thu gượng gạo kêu một tiếng.

Toàn thân Hàn Trúc Quân lạnh như băng, nghe vậy thì khẽ gật đầu xem như trả lời.

Phù Ngọc Thu lại nhớ tới Phượng Hoàng nên vội bảo Phù Bạch Hạc: "Thả hắn ra đi, năn nỉ ngươi đấy."

Tâm trạng Phù Bạch Hạc cực kỳ tốt, híp mắt nói: "Không được, đây là người xấu, sẽ hái ngươi ăn hết sạch cho mà xem."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...