🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 111: Phiên ngoại 2

Gió ở biên giới thổi rất mạnh.

Nhạc Thánh ngồi xếp bằng trong nhà gỗ đơn sơ, cây đàn đặt trên đầu gối, rũ mắt đàn một khúc.

Tiếng mưa tí tách hòa cùng tiếng đàn khiến bài "Cá trong nước" càng thêm bi ai thê lương.

Biên giới ngăn cách với bên ngoài, trên núi tiên khí bảng lảng như chốn ẩn cư của tiên nhân.

Nhạc Thánh đang ở trong một lớp học, bàn ghế bằng gỗ được xếp ngay ngắn, một đám trẻ con bảy tám tuổi ngoan ngoãn ngồi thành hàng háo hức nhìn tiên sinh tuấn mỹ này dạy mình đánh đàn.

Đây là năm thứ sáu hắn đến biên giới.

Sau trận mưa kia, những người năm đó chết vì lửa Kim Ô được tái sinh ở nhiều nơi khác nhau trong tam giới, nhờ có Sở Ngộ chỉ dẫn nên Nhạc Thánh đến biên giới này ở mấy ngày, rốt cuộc tìm được một khí tức quen thuộc.

Đàn xong một khúc, Nhạc Thánh ngẩng đầu nhìn quanh lớp học, ánh mắt như có như không rơi vào cô bé mặc áo trắng trong góc rồi mau chóng dời đi chỗ khác.

"Biết đàn chưa?" Hắn hỏi.

Lũ trẻ non nớt đâu thể nào đàn được khúc nhạc mà ngay cả tiên tôn cũng phải khổ luyện rất nhiều năm mới biết đàn, chúng dài giọng đáp: "Chưa —— ạ ——"

Thấy ánh mắt ham vui của chúng, Nhạc Thánh đành phải nói: "Đi chơi một lát đi, nếu ra ngoài nhớ mang dù đấy nhé."

Lũ trẻ reo hò ầm ĩ rồi líu ríu tốp năm tốp ba rời khỏi lớp.

Cuối cùng chỉ còn lại cô bé áo trắng ngồi im trong góc kia.

Nhạc Thánh vẫn luôn không dám nhìn thẳng nàng, lúc này giả vờ thản nhiên dời mắt sang, đang định hỏi nàng sao không ra ngoài chơi thì thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé kia đầm đìa nước mắt.

Hơi thở Nhạc Thánh dừng lại, chẳng còn để ý gì nữa mà vội vã bước nhanh tới.

"Nhạc......" Có vẻ như hắn rất khó gọi ra cái tên này, do dự một lát mới nhẹ giọng hỏi, "Nhạc Yến, sao lại khóc?"

Nhạc Yến vô cùng xinh đẹp, dù còn nhỏ nhưng vẫn nhìn ra sau này lớn lên sẽ thành mỹ nhân, nghe thấy câu này thì sững sờ rồi lúng túng lau nước mắt, hồi lâu sau mới ngơ ngác nói: "A...... Em, em không biết nữa."

Nàng cũng chẳng biết tại sao mình lại khóc, vừa nghe tiếng đàn kia thì một nỗi bi thương khó kềm chế tràn ngập khắp tâm trí rồi len lỏi vào mỗi ngóc ngách trong cơ thể, hoàn toàn không biết làm sao để xoa dịu.

Nhạc Thánh khẽ thở dài, lấy khăn đưa cho nàng rồi hỏi dò: "Vì khúc nhạc kia à?"

Nhạc Yến lại ngẩn ngơ —— Nàng rất dễ thất thần, đây cũng là lý do khiến những đứa trẻ khác không thích chơi chung với nàng.

"Hình như...... là vậy." Nhạc Yến mờ mịt nói, "Em cũng không biết."

Nhạc Thánh nhìn nàng, tự nhủ không được đàn "Cá trong nước" nữa.

Đây là buổi dạy đầu tiên của hắn nên theo bản năng đàn bài "Cá trong nước", nào ngờ Nhạc Yến lại có phản ứng như thế.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...