🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 110: Phiên ngoại 1

Khổng Tước thèm ăn thịt rắn.

Nhà nhỏ của hắn nằm ở nơi hẻo lánh nhất tộc Khổng Tước, âm u tối tăm như nhà ma bị bỏ hoang lâu năm, ngoài rắn ra chẳng ai bén mảng tới cả.

Hắn sắp ngất xỉu vì đói nhưng rắn trong vườn đã bị ăn sạch, lật đống gạch vỡ lên một quả trứng rắn cũng không thấy.

Nhưng Khổng Tước gầy yếu không dám bay ra ngoài tìm thức ăn, một khi bộ lông xám xịt kia bị người ta phát hiện nhất định hắn sẽ bị đánh chửi tơi bời.

Hắn thật sự rất sợ.

Cũng may tộc Khổng Tước lâu nay khô hạn vừa có một trận mưa lớn nên hắn vẫn chưa đến mức chết khát.

Khổng Tước nằm gục cạnh vũng nước, thỉnh thoảng uống một ngụm nước mưa đục ngầu rồi ngước nhìn trời.

Chân trời đầy mây, Cửu Trọng Thiên như có lửa đốt, vừa đẹp vừa rực rỡ như được nhuộm bằng máu.

Khổng Tước lông xám nhìn lom lom rồi thầm nghĩ: "Màu kia đẹp thật."

Nếu hắn có màu lông như vậy chắc người trong tộc sẽ thích hắn hơn.

Đáng tiếc hắn không phải.

Hắn chỉ là một con công xấu xí mà thôi.

Khổng Tước ỉu xìu gối đầu lên tảng đá cạnh vũng nước ngủ thiếp đi.

Chẳng biết có phải vì đói quá hay không mà hắn mơ thấy có người cho mình đồ ăn ê hề, không chê lông hắn xấu xí mà thậm chí còn thay cho hắn bộ lông đẹp hơn.

Khổng Tước vui đến mức suýt reo lên.

Khi thức giấc, chẳng biết hắn ngủ mấy ngày mà mưa đã tạnh hẳn.

Hắn vẫn nằm cạnh vũng nước khô cạn, trên mình vẫn là bộ lông xám xịt.

Khổng Tước thất vọng cụp mắt rồi lại ủ rũ nằm xuống.

Hắn chỉ là tiểu phế vật mà thôi, lẽ ra không nên có giấc mơ đẹp đẽ kia.

Hắn buồn bã hơn nửa ngày, đột nhiên nghe thấy ngoài sân lâu rồi không ai tới vang lên tiếng bước chân.

Khổng Tước tò mò ngẩng đầu nhìn.

Chỉ giây lát sau trưởng lão tộc Khổng Tước vội vã đi đến, ánh mắt rơi vào Khổng Tước bẩn thỉu, mặt mũi đầy vẻ ghét bỏ.

Bắt gặp ánh mắt lão, Khổng Tước ngượng nghịu phủi đi lá khô trên người như muốn mình dễ coi hơn một chút.

Nhưng trưởng lão không cho hắn thời gian sửa soạn mà thô bạo hắt nước lên rồi túm cánh Khổng Tước đi ra ngoài.

Khổng Tước bị xách như gà.

Chẳng ai quan tâm đến cảm giác của hắn, cũng không ai giải thích cho hắn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Khổng Tước kiên nhẫn nằm im để mặc bọn họ đem mình đi.

Trên đường cả tộc Khổng Tước đều thấp thỏm lo âu như đang sợ hãi gì đó, chỉ có mấy con chim non líu lo ríu rít khiến Khổng Tước dần hiểu được có chuyện gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...