🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 97: Pháo hoa lấp lánh

Đột ngột mất hết ký ức cũng không làm Phượng Ương hoảng loạn.

Hắn chỉ ngẩng đầu nhìn Sở Ngộ rồi theo bản năng quay lưng bỏ đi.

Sở Ngộ vừa có được lửa Niết Bàn nên cực kỳ hào hứng, vội vàng đuổi theo hắn.

"Phượng Ương......"

Vừa dứt lời lửa Phượng Hoàng bùng lên thành một bức tường lửa cao ngất chặn đường Sở Ngộ.

Phượng Ương quay đầu, vẻ mặt trống rỗng vô cảm nhưng lại hiện ra nụ cười hờ hững như đeo mặt nạ.

Hắn vô thức cảm thấy mình nên như vậy, hoặc là...... có người sẽ thích bộ dạng này của hắn.

Thấy Phượng Ương có vẻ bài xích cái tên này, Sở Ngộ thức thời đổi giọng: "Tôn thượng, ngươi vừa niết bàn mất hết ký ức, hay là đợi Long tộc đón ngươi về Cửu Trọng Thiên đi."

Phượng Ương mất đi ký ức chẳng hề nao núng mà vẫn thờ ơ lạnh nhạt như nước chảy bèo trôi.

Nếu Sở Ngộ không cản hắn lại, có lẽ hắn sẽ vô thức đi mãi như thế, đến chết cũng không dừng.

Hắn nhìn về phía Hoàng Tuyền đã phẳng lặng như cũ.

Thấy Phượng Ương dừng chân, Sở Ngộ chưa kịp thở phào thì đã thấy hắn sải bước đến gần Hoàng Tuyền.

"Phượng...... Phượng Hoàng!" Sở Ngộ vội cản hắn lại, "Y đâu còn ở Hoàng Tuyền nữa."

Mắt vàng của Phượng Ương dao động: "Y?"

Sở Ngộ nói: "Ừ, người trong lòng ngươi đã luyện hồn đầu thai rồi."

Hắn cứ tưởng người si tình như Phượng Ương dù mất hết ký ức cũng sẽ có chút phản ứng với người trong lòng, nào ngờ đôi mắt vàng của hắn vẫn tĩnh mịch.

Ba chữ "người trong lòng" này hệt như một thanh kiếm sắc bén đâm hắn thương tích đầy mình.

"Ừ."

Phượng Ương hờ hững đáp lại như vừa nghe một chuyện nhỏ nhặt, sau đó lại nhìn về phía Hoàng Tuyền.

Bất kể người trong lòng là ai thì bản năng Phượng Ương cũng không muốn có bất cứ liên hệ nào với y nữa.

Dù sao hắn cũng sẽ chết thì bận tâm làm gì?

Phượng Ương giơ tay lên nhìn, mắt vàng thoáng lộ ra vẻ mờ mịt.

Hắn không nên như vậy.

Hắn phải...... xấu xí chứ nhỉ?

Sở Ngộ nói: "Tôn thượng, y......"

Phượng Ương ngắt lời hắn rồi thản nhiên nói: "Đừng nói với ta, ta không muốn biết."

Sở Ngộ sững sờ.

Sao lại không muốn biết?

Mất đi ký ức gây ảnh hưởng lớn vậy sao?

Lẽ nào vẻ si tình ban nãy của hắn chỉ là giả tạo?

Chẳng bao lâu sau Vân Quy hóa rồng bay đến, sau khi đáp xuống đất thấy gương mặt kia của Phượng Ương thì hơi sửng sốt, đến khi mơ hồ cảm nhận được linh lực Phượng Hoàng ôn hòa hơn xưa thì mới dám nhận.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...