🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 93: Tàn hồn Chu Tước

Phượng Ương không thể trả lời y.

Phù Ngọc Thu chán nản buông tay rồi chống ngực Phượng Ương loạng choạng đứng dậy.

Vì dừng lại giữa chừng nên những hình vẽ bằng máu Phượng Hoàng trong trận pháp đã bị hủy, nếu Phượng Ương muốn niết bàn lần nữa thì phải mất thêm nửa tháng để chuẩn bị.

Đuôi tóc trắng của Phù Ngọc Thu bị đốt cháy, một đoạn tóc cháy đen bị gió thổi qua biến thành tro bay đi.

Nếu y không tới kịp, có lẽ giờ Phượng Hoàng cũng sẽ tiêu tan giữa trời đất như túm tóc này.

Phù Ngọc Thu đưa tay vén mái tóc trắng xóa đã ngắn đi một đoạn, lặng thinh nửa ngày rồi nắm tay Phượng Ương đi tới phía trước.

Phượng Ương im lặng để mặc mình bị kéo đi.

Khi đi ngang qua Khổng Tước đang vùi đầu vào hố, ánh mắt như đao của Phượng Ương lạnh lùng trừng hắn một cái.

Tuy Phượng Tuyết Sinh không nhìn thấy nhưng vẫn bị ánh mắt sắc lẻm này "lia" qua khiến hắn rùng mình.

Tiêu rồi.

Chim trắng không chết nhưng hắn sẽ chết chắc.

Phù Ngọc Thu vô tình liếc thấy Khổng Tước đang run lẩy bẩy thì bất ngờ quay đầu lại.

Phượng Ương chưa kịp thu hồi ánh mắt lạnh lẽo nên cứ thế đối mặt với Phù Ngọc Thu.

Phượng Ương: "......"

Phượng Ương cụp mắt xuống, hàng mi dài rậm che kín mắt vàng.

Phù Ngọc Thu bị hắn chọc cho tức quá hóa cười, thở hồng hộc lôi hắn về điện Phượng Hoàng.

Suốt đoạn đường Phượng Ương vẫn luôn im lặng, bị hung dữ trừng mắt cũng chẳng nói gì mà thậm chí còn mỉm cười ôn hòa, hoàn toàn nhìn không ra hắn từng điên cuồng cỡ nào.

Phù Ngọc Thu bị hắn chọc tức nên sắc mặt trắng bệch, sau khi về điện Phượng Hoàng thì đè nghiến Phượng Ương xuống giường.

Phượng Ương nhìn y hỏi: "Ngươi ép mình tỉnh lại từ trong mộng có bị thương không?"

Phù Ngọc Thu lạnh lùng nói: "Ngươi còn không biết xấu hổ mà hỏi nữa à?"

Phượng Ương lặng thinh.

Phù Ngọc Thu gọi: "Phượng Tuyết Sinh!"

Phượng Tuyết Sinh lấm lem đất cát đầy mặt lặng lẽ thò đầu ra: "Dạ cha, có chuyện gì ạ?"

Phù Ngọc Thu rất hài lòng với cách xưng hô của hắn, quay sang nói: "Tới núi Côn Luân gọi Tuyết Lộc đến đây."

Phượng Ương nhíu mày: "Không cần......"

Phượng Tuyết Sinh nhất thời lúng túng không biết nên nghe lời ai.

Nghe Phù Ngọc Thu thì phụ tôn sẽ làm thịt hắn. Nhưng nghe phụ tôn thì Phù Ngọc Thu cũng...... cũng rất hung dữ.

Ngay khi Phượng Tuyết Sinh đang phân vân thì Phù Ngọc Thu giơ tay bịt miệng Phượng Ương đè xuống gối mềm rồi quay đầu nạt: "Còn không mau đi nữa à?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...