🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 92: Ta thích ngươi mà

Phù Ngọc Thu cứ tưởng bị lừa gạt đã là điều khó chấp nhận nhất trong đời mình, không ngờ kiểu giấu giếm tự cho là "vì muốn tốt cho ngươi" cũng có thể làm y tức suýt ngất.

Chẳng biết vì ép mình tỉnh lại từ giấc mộng hay vì tức giận mà Phù Ngọc Thu chống tay lên mép giường nằm nghiêng thở dốc nửa ngày mới chật vật lết thân thể bủn rủn xuống giường.

Nhưng chân vừa chạm đất thì hai đầu gối y lập tức mềm nhũn nên lại khuỵu xuống.

Phù Ngọc Thu chống tay trên sàn, tai ù đi, hai mắt hoa lên như chỉ một chớp mắt tiếp theo có thể ngã lăn ra.

Y bần thần nhìn bàn tay suýt biến thành bạch tuộc, đôi mắt dần bị hơi nước phủ kín.

Nước mắt nóng hổi tí tách rơi xuống mu bàn tay, nóng đến mức năm ngón tay cuộn lại.

Phù Ngọc Thu sửng sốt hồi lâu mới nhận ra mình khóc vì tức quá.

Y khẽ nghẹn ngào một tiếng, vừa tức Phượng Ương vừa tức mình —— Sao có thể bị chọc khóc dễ dàng vậy chứ, chẳng có tiền đồ gì cả.

Phù Ngọc Thu nghiến răng một cái rồi giơ tay quệt mạnh nước mắt, vịn mép giường khó nhọc đứng dậy thất thểu đi ra ngoài.

Nghe động tĩnh trong điện, Phượng Tuyết Sinh đang đứng ngoài "canh chừng" vội hóa thành người đi vào, đúng lúc chạm mặt Phù Ngọc Thu.

Phù Ngọc Thu nạt: "Biến đi ——"

Nếu là bình thường Phượng Tuyết Sinh đã sớm biến càng xa càng tốt nhưng giờ lại đứng ì ra đó như cây cột, rụt rè hỏi: "Ngươi, sao ngươi lại tỉnh rồi?"

Chẳng phải phụ tôn nói còn ngủ bảy ngày nữa sao?

Nghe câu này Phù Ngọc Thu biết ngay Phượng Tuyết Sinh cũng là đồng lõa nên càng tức hơn, gần như mắng chửi hắn: "Lão cha quỷ tha ma bắt kia của ngươi đâu rồi hả?!"

Phượng Tuyết Sinh bị mắng rụt đầu lại.

Phù Ngọc Thu nhào tới túm vạt áo Phượng Tuyết Sinh tra hỏi: "Rốt cuộc hắn đã đi đâu?!"

Phượng Tuyết Sinh cắn chặt răng sống chết không chịu khai.

Phù Ngọc Thu kìm nén cơn giận, biết giờ mình có tức chết cũng chẳng làm được gì nên hít sâu một hơi rồi cố tỏ ra ôn hòa hỏi: "Hắn đi niết bàn rồi đúng không?"

Phượng Tuyết Sinh không giấu được chuyện gì trong lòng, nghe vậy thì lập tức kinh ngạc ngẩng đầu nhìn y với ánh mắt "Sao ngươi biết?".

Phù Ngọc Thu lại hít sâu một hơi rồi buông Phượng Tuyết Sinh ra, run rẩy vuốt phẳng vạt áo hắn bị mình túm nhăn, sau đó miễn cưỡng cười nói: "Hắn ở đâu, ngươi dẫn ta đi đi."

Phượng Tuyết Sinh lùi ra sau mấy bước rồi lại biến thành hồ lô kín như bưng, rầu rĩ không lên tiếng.

Phù Ngọc Thu nở nụ cười, tự nhủ đừng tức giận đừng tức giận, tức chết đâu ai đền cho mình.

Đừng tức......

Đừng tức...... Chẳng lẽ đang sống sờ sờ mà lại bị con rùa kia làm nghẹn chết hay sao?!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...