🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 84: Buông xuống chấp niệm

Phượng Ương ra khỏi điện Phượng Hoàng.

Cửa lớn mở ra rồi đóng lại, không kẻ nào ở tam giới có thể vào đây, càng không ai ra ngoài được.

Hắn điềm tĩnh hóa thành Phượng Hoàng sải cánh bay đi, càng lên cao thì Phượng Hoàng Khư bên dưới càng nhỏ lại.

Nhìn từ trên không có thể thấy rõ kết giới như chiếc bát pha lê, phía trên có lửa Phượng Hoàng xen lẫn xiềng xích.

Chẳng khác nào một chiếc lồng tráng lệ.

Phượng Ương nhìn thoáng qua rồi lập tức biến mất giữa không trung.

Địa ngục Hoàng Tuyền.

Sở Ngộ vẫn đứng dưới gốc hòe như hàng trăm năm nay, xiềng xích rũ xuống, vô số lệ quỷ gào thét trong thân thể hắn nhưng lại bị lửa Niết Bàn của Phượng Hoàng áp chế, những kẻ mon men tới gần trái tim Sở Ngộ đều bị thiêu đốt hồn bay phách tán.

Nhưng hôm nay thì khác......

Sở Ngộ quay đầu cười nhạt: "Tiểu Khổng Tước, nếu phụ tôn ngươi biết chuyện này thì ta sẽ có kết cục gì hả?"

Khổng Tước Phượng Tuyết Sinh ngồi trên rễ hòe, nghe vậy thì vội nói: "Phụ, phụ tôn không thích ta, mấy năm nay ta chẳng làm nên trò trống gì cả, còn thường xuyên làm hắn mất mặt nữa, ngươi...... dù ngươi có nuốt sống hồn phách của ta chắc phụ tôn cũng không trách ngươi đâu......"

Thấy ý cười trên mặt Sở Ngộ càng lúc càng sâu, Phượng Tuyết Sinh càng ra sức thuyết phục: "Biết đâu phụ tôn ta còn thưởng cho ngươi vì giúp hắn diệt trừ một tai họa nhỏ nữa đó."

Sở Ngộ cười vang.

Đây là lần đầu tiên hắn thấy có người tự gọi mình là "tai họa nhỏ".

Đúng lúc này một ngọn lửa đột ngột bùng lên, Phượng Ương bước ra từ trong lửa rồi cười nói: "Tai họa nhỏ, đang tìm đường sống khác cho mình đấy à?"

Phượng Tuyết Sinh: "......"

Phượng Tuyết Sinh lập tức hoảng sợ co rúm như chim cút, vội vàng đứng dậy chạy đến cạnh Phượng Ương cung kính hành lễ: "Chào phụ tôn ạ —— Đâu, đâu phải tìm đường sống ạ."

Hắn đang tìm đường chết đấy chứ.

Sở Ngộ cười không ngừng được: "Sao tôn thượng lại rảnh rỗi đến Minh phủ thế này? Có chuyện gì quan trọng sao?"

Phượng Ương phất tay với Phượng Tuyết Sinh.

Phượng Tuyết Sinh vội vàng chạy ra sau lưng hắn ủ rũ cúi đầu làm thinh.

"Cũng không có gì." Phượng Ương lạnh nhạt nói, "Chỉ muốn lấy lại lửa Niết Bàn thôi."

Rốt cuộc Sở Ngộ ngưng cười, xiềng xích nặng trĩu trên tay hắn như bị gió thổi đung đưa qua lại, lệ quỷ bên cạnh Hoàng Tuyền như bị hắn ảnh hưởng nên đồng loạt giãy giụa gào thét về phía Phượng Ương.

Phượng Tuyết Sinh sững sờ, lập tức gọi ra linh lực Khổng Tước, hệt như thú con hung dữ lạnh lùng trừng Sở Ngộ.

Sở Ngộ cười như không cười: "Tôn thượng, hôm nay là một ngày đẹp trời vì Kim Ô đã chết, nhưng nói chuyện này ra sẽ hết đẹp đấy."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...