🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 63: Đến Phượng Hoàng Khư

U Thảo gần như bay xuống núi Côn Luân.

Càng xuống thấp càng ấm, băng qua khu vườn trăm hoa đua nở rực rỡ sắc màu, từ xa đã thấy một chiếc thuyền linh khổng lồ đậu sát lối vào tộc Tuyết Lộc.

Phù Ngọc Thu mừng rỡ vắt giò lên cổ chạy tới.

Mộc Kính bị y kéo suýt trật khớp tay, đôi chân ngắn ngủn phải chạy hết tốc lực mới theo kịp Phù Ngọc Thu.

Phù Bạch Hạc khoanh tay đứng ở cửa thuyền linh với vẻ mặt lo lắng, hoàn toàn không còn bộ dạng bày mưu tính kế như thường ngày nữa.

Tộc chủ Yêu tộc chẳng biết mắc chứng gì, từ Phù Quân Châu đến núi Côn Luân ít nhất cũng mấy ngàn dặm, thế mà hắn vẫn rảnh rỗi theo tới đây, giờ đang hóa thành báo tuyết lười biếng nằm cạnh Phù Bạch Hạc, thỉnh thoảng lại ngửa đầu hít sâu mấy hơi như sắp thăng thiên.

"Hít gì mà hít?" Phù Bạch Hạc đạp hắn một cú rồi lạnh lùng nói, "Sao không vượt qua được kết giới núi Côn Luân này hả, chẳng phải tộc Tuyết Lộc đã nói sẽ lập tức dẫn người tới à, sao giờ vẫn chưa có động tĩnh gì?"

Tộc chủ Yêu tộc đã quen với kiểu gây sự vô cớ này của Phù Bạch Hạc, hít một hơi rồi làu bàu nói: "Mới nửa khắc đồng hồ thôi mà, cứ chờ thêm đi."

Phù Bạch Hạc nạt: "Chưa ai dám bắt ta chờ đâu đấy."

Báo tuyết gật đầu phụ họa: "Đúng đúng đúng."

Phù Bạch Hạc lại đạp hắn một cú.

Đúng lúc này, cách đó không xa thấp thoáng hai bóng người một lớn một nhỏ, Phù Bạch Hạc lập tức ngẩng đầu nhìn.

Nhưng chưa kịp thấy rõ thì đột nhiên phát hiện bóng người trắng xóa kia hệt như mũi tên bay vút khỏi dây cung đâm sầm vào ngực hắn.

Phù Bạch Hạc giật mình.

Người trong ngực mang theo khí tức xa lạ của bốn tộc, sau khi biến thành người xương cốt trong thân thể cũng trống rỗng lạ lẫm......

Nhưng thần hồn lại giống như ngọn cỏ non vừa nhú lên khỏi mặt đất tỏa ra hương vị mùa xuân.

Phù Bạch Hạc và Phù Ngọc Khuyết rất hiếm khi về Văn U Cốc.

Mấy năm mới miễn cưỡng về một chuyến, chỉ cần mang theo mấy món đồ chơi nhỏ mà ở thế gian bỏ ra một linh thạch là có thể mua cả đống cũng đủ làm Phù Ngọc Thu vui vẻ quên cả giận họ.

Mỗi lần trở về, Phù Bạch Hạc vừa bước qua kết giới thì Phù Ngọc Thu đã từ xa chạy tới đâm sầm vào ngực hắn như chim non gặp mẹ.

Lúc vui thì y sẽ cười nói "Cuối cùng cũng chịu về rồi à?"

Lúc không vui thì sẽ cáu kỉnh húc người ngã nhào, sau đó lầm bầm làu bàu nửa ngày mới thôi.

Cảm giác bị đụng lảo đảo suýt ngã này quá quen thuộc khiến Phù Bạch Hạc ngẩn ngơ, thật lâu sau mới chậm chạp đưa bàn tay run rẩy lên vuốt tóc trắng của Phù Ngọc Thu.

Tóc trắng kia như mới ngâm trong nước băng nên cực kỳ lạnh.

Nhưng Phù Ngọc Thu chưa từng lạnh như vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...