🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 6: Cùng hội cùng thuyền

Tiên tôn thật sự là ma bệnh chẳng còn sống được bao lâu nữa.

Tộc Tuyết Lộc giỏi nghề y, bí thuật cải tử hoàn sinh nhiều vô kể nhưng năm đó tộc chủ Tuyết Lộc đến chữa trị cho tiên tôn lại đưa ra kết luận "Bệnh không chữa được, thuốc thang châm cứu đều vô ích."

Tộc chủ Tuyết Lộc chỉ thiếu điều nói thẳng: "Không cứu nổi đâu, cứ chờ chết đi."

Nhưng kỳ quái là tiên tôn có vẻ rất hài lòng với kết luận này, còn vui vẻ ban thưởng cả ngọn núi Côn Luân cho tộc Tuyết Lộc.

Tộc Tuyết Lộc chữa bệnh cho tiên tôn quanh năm, luyện linh đan kéo dài tính mạng, trong đó y sư ở lại Cửu Trọng Thiên cứ mười năm sẽ thay một lần, ai cũng có y thuật cao siêu.

Tiên tôn ngại phiền phức nên mỗi đời y sư ở Cửu Trọng Thiên đều gọi là "Tuyết Lộc Y".

Phù Ngọc Thu không biết mấy chuyện này, xụ mặt rúc trong góc lồng vàng lén lút nhìn ra ngoài.

Tiên tôn khoác áo choàng có hoa văn hình mây, bàn tay trắng nõn gảy giai điệu "Cá trong nước".

Nghe bài "Cá trong nước" hát về người góa vợ kia, Phù Ngọc Thu lờ mờ nhớ lại khi mình và Phong Bắc Hà du ngoạn ở phàm thế đã nghe người kể chuyện kể về tình sử bịa đặt của tiên tôn.

Câu chuyện vô cùng xúc động.

"Thuở thiếu thời tiên tôn bị Chu Tước Tiên tôn giam cầm trong kết giới không được tự do, thiếu tộc chủ Uyên Sồ liều mình cứu giúp, tuy cứu được tiên tôn khỏi Cửu Trọng Thiên nhưng chính mình lại hồn bay phách tán."

"Hai mươi năm sau, tiên tôn giết tới Cửu Trọng Thiên, sau khi ngồi vào ghế chí tôn vô thượng thì tìm mọi cách để thiếu tộc chủ Uyên Sồ sống lại."

"Các ngươi nhìn đi, ba tộc Đồng Hạc, Khổng Tước và Thương Loan đánh nhau như cơm bữa, còn tộc Uyên Sồ lại là gà chó lên trời, ngay cả đệ đệ vô dụng của thiếu tộc chủ cũng được làm tư tôn bù nhìn."

Khán giả phía dưới trầm trồ xuýt xoa.

"Nghe nói tiên tôn là người vô tâm vô tình, thật không ngờ đấy."

"Cũng là kẻ si tình thôi."

Phù Ngọc Thu tò mò hỏi Phong Bắc Hà: "Người chết rồi có sống lại được không?"

"Không." Phong Bắc Hà ngắm nghía chén nước rồi thờ ơ nói: "Tiên tôn nắm giữ tam giới, linh lực ngập trời nhưng đối với chuyện sống chết cũng chẳng thể làm gì được."

"Cũng đúng."

Phù Ngọc Thu nằm bò ra bàn ghếch chân lắc lư, có lẽ vì uống nước mệt mỏi nên y lười biếng thò ngón út trắng như ngọc vào chén trà, một cọng cỏ sạch sẽ mọc ra hút cạn chén nước.

Vẻ mặt Phong Bắc Hà lạnh lẽo nhưng đáy mắt lại hiện lên ý cười: "Uống nữa không?"

Phù Ngọc Thu gật đầu, xưa nay y chẳng kiêng dè gì nên hỏi thẳng: "Ngươi có sợ chết không?"

Phong Bắc Hà rót nước cho y: "Ai mà chẳng sợ chết?"

Phù Ngọc Thu cười cong mắt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...