🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 55: Rồng gầm ưng kêu

Trên mặt Sở Ngộ vẫn mang ý cười, chậm rãi vỗ nhẹ sợi xích lạnh ngắt khiến lệ quỷ đang giãy giụa gào thét lập tức rút lui, áo bào nhẹ nhàng rơi xuống.

"Phượng Ương." Sở Ngộ nói, "Ta ở Hoàng Tuyền từng thấy vô số người thâm tình —— Có người âm dương cách biệt ở Hoàng Tuyền đau khổ chờ đợi mấy chục năm, cũng có người không chịu nổi sinh ly tử biệt mà tuẫn tình. Nhưng xét về độ si tình thì ngươi đứng nhất đấy."

Phượng Ương: "......"

Phượng Ương cũng không biết mình lại si tình như vậy.

"Ta vẫn luôn thắc mắc rốt cuộc ai có thể làm ngươi si mê đến mức đó." Sở Ngộ nhìn sắc mặt Phượng Ương rồi nói, "Xem ra ngươi đã tìm được y rồi nhỉ."

Phượng Ương đáp: "Có lẽ vậy."

Sở Ngộ: "Nói thế là sao?"

Phượng Ương nói: "Thời gian trùng khớp."

Phượng Bắc Hà từng nói năm đó hắn từ thang mây Cửu Trọng Thiên rơi xuống dãy núi Hi Lễ.

Phù Ngọc Thu cũng nói y từng cứu một kẻ xấu xí trúng nước độc, trên mặt đầy những đường vân như nước chảy qua cát.

Cùng với bóng dáng trong mảnh vỡ linh kính mà thiếu tộc chủ Uyên Sồ để lại......

Minh Nam ăn mặc như vậy Phượng Ương chỉ thấy chán ghét, còn Phù Ngọc Thu thì hắn lại thấy xinh đẹp rực rỡ.

Phượng Ương cũng không nghĩ mình là kẻ háo sắc, khả năng duy nhất là tình cảm của hắn đã nhận ra Phù Ngọc Thu.

Sở Ngộ vỗ tay cười: "Năm đó ta đã nói thần hồn linh vật được thiên đạo ban ơn không vào luân hồi từ Minh phủ nên ta cũng không rõ y đã vào luân hồi chưa nữa."

Phượng Ương nhíu mày: "Vậy sao ta lại dùng lửa Niết Bàn của Phượng Hoàng để trao đổi với ngươi?"

Phượng Ương điên khùng bao năm qua rất hiếm khi chủ động liên hệ với người khác, đây là lần đầu tiên gặp Sở Ngộ sau hơn hai mươi năm.

Lúc nãy khi vạn quỷ khóc lóc đau khổ, Phượng Ương ngửi được lửa Niết Bàn của Phượng Hoàng bị âm khí dày đặc bao trùm.

Đó là hương vị linh lực của chính hắn.

Không ai có thể cướp lửa Niết Bàn từ một con Phượng Hoàng, khả năng duy nhất là Phượng Ương tự tay cho đi.

Sở Ngộ mỉm cười dang tay ra làm hai sợi xích kêu leng keng: "Địa ngục Hoàng Tuyền quá lạnh, chỉ có lửa Niết Bàn mới làm ta ấm hơn thôi."

Thấy vẻ mặt thờ ơ của Phượng Ương, Sở Ngộ không quanh co lòng vòng nữa mà nói thẳng: "Vật thiên đạo ban ơn chết đi sẽ được thiên đạo đoái thương, dù có trùng sinh lần nữa vẫn sẽ là linh vật. Người ngươi tìm được cũng vậy đúng không?"

Phượng Ương rũ mắt.

Nghe nói ngày chim trắng phá vỏ mây ngũ sắc đầy trời nên được tộc Uyên Sồ xem như điềm lành.

Tất nhiên là linh vật hưởng ân sủng của thiên đạo.

"Phải không?"

Phượng Ương lặng im hồi lâu rồi khẽ mở miệng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...