🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 44: Huynh đệ nhận nhau

Phù Ngọc Thu vốn tới đây để tìm họ, nghe vậy thì mừng rỡ đứng bật dậy: "Đi đi đi, mau lần theo mùi hương tìm hắn đi."

Âm Đằng nổi quạu: "Xem ta là chó đấy à?"

Phù Ngọc Thu nói: "Cha."

Âm Đằng: "......"

Một lát sau, Phù Ngọc Thu theo "người cha" mới nhận Âm Đằng ra khỏi giới tử vui vẻ đi tìm Phù Ngọc Khuyết.

"Phù Ngọc Khuyết quá tự kỷ." Âm Đằng chê bai, "Văn U Cốc nhỏ thế mà tám trăm năm cũng chẳng thấy mặt hắn một lần, huống chi là hạ giới, đây là lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm qua ta ngửi được mùi của hắn đấy."

Phù Ngọc Thu gật đầu.

Phù Ngọc Khuyết chỉ mải mê nghĩ cách giết người, à phải rồi, còn tìm cách giao tiếp với người khác nữa, nhưng nghiên cứu lâu như vậy mà vẫn không dám nói nhiều với người lạ.

Phù Ngọc Thu cứ tưởng sẽ tìm được Tứ ca giao thiệp rộng rãi trước nhất, ai ngờ lại tìm ra hũ nút Phù Ngọc Khuyết.

Phù Ngọc Khuyết luôn ru rú ở xó nhà sao tự dưng lại đến nơi náo nhiệt này?

Quả là hiếm thấy.

Thủ tôn Tiên Minh trên đài có vẻ rơi xuống thế hạ phong, Phù Ngọc Thu đi ngang qua giới tử vô tình liếc thấy thì "ồ" một tiếng rồi nói: "Cha, nhân loại kia sắp thua rồi kìa."

Âm Đằng chế nhạo: "Đám Tiên Minh nhát như cáy, ta thấy cách ngày chết cũng không còn xa lắm đâu, chỉ mỗi lão tổ bế quan kia có chút tu vi nhưng xem ra mấy năm nay không đột phá nổi, sắp biến thành một đống đất rồi."

Phù Ngọc Thu say sưa lắng nghe, khi rẽ sang khúc ngoặt thì ánh mắt rơi thẳng vào bốn tộc trong giới tử phía xa.

Thiếu tôn bốn tộc và tư tôn phải tham gia thi đấu nên có không ít tộc nhân đi theo đến đây, ngay cả thiếu tôn Khổng Tước Phượng Tuyết Sinh luôn u sầu ủ rũ cũng có mấy tộc nhân trong giới tử —— Tuy chẳng ai nói năng gì với Phượng Tuyết Sinh đang ngồi xổm trong góc nhưng dù gì cũng tới.

Chỉ có giới tử của tộc Đồng Hạc vắng tanh vắng ngắt, Phượng Bắc Hà lẻ loi một mình đứng ở cổng hờ hững nhìn về phía trận so tài.

Bên cạnh có một con cú tuyết lặng lẽ đậu trên vai hắn.

Lửa giận bùng lên trong lòng Phù Ngọc Thu.

Giới tử bốn tộc có kết giới nên Phù Ngọc Thu không thể vào, nhưng y vừa thấy tên này thì tức điên lên, nổi giận đùng đùng quay sang mách tội với Âm Đằng để "cha mới" trút giận thay mình.

Phù Ngọc Thu đưa tay chỉ vào Phượng Bắc Hà.

Cùng lúc đó, Âm Đằng cũng tức giận muốn bùng nổ, đưa tay chỉ con cú tuyết kia.

Hai người đồng thanh: "Đó là kẻ muốn hại ta! Đi báo thù cho cha ngươi đi!!!"

Phù Ngọc Thu: "......"

Âm Đằng: "......"

Dứt lời hai người nhìn nhau, trong mắt viết đầy câu "ngươi thật vô dụng".

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...