🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 23: Lăn lê bò trườn

Lúc còn là U Thảo Phù Ngọc Thu rất hiếm khi biến hình, trừ khi đối phó với những người rơi xuống Văn U Cốc y mới miễn cưỡng biến thành người để che giấu thân phận U Thảo của mình, tránh bị kẻ khác đào lên ăn.

Sau khi rời khỏi Văn U Cốc, y theo Phượng Bắc Hà đến phàm thế nhìn thấy vô số nhân loại trên thế giới bao la mới dần buông xuống lòng cảnh giác.

...... Sau đó bị hình người của Phượng Bắc Hà lừa gạt hồn bay phách tán.

Sau khi sống lại, Phù Ngọc Thu đã hạ quyết tâm dù mình có chết hay phải hót mua vui cho Diêm La sống cả ngày lẫn đêm cũng quyết không biến thành người.

Nhưng tỉnh lại sau giấc ngủ y lập tức choáng váng.

Thân thể không còn là quả cầu lông xù của chim trắng nữa, Phù Ngọc Thu giãy giụa ngồi dậy, vô tình đè lên mái tóc trắng xõa đầy giường làm y đau đến mức "chíp?" một tiếng.

Toàn thân nhức mỏi xụi lơ, sau khi khó nhọc ngồi vững Phù Ngọc Thu mới phát hiện trên người mình khoác áo bào trắng tinh thêu hoa văn chìm không biết của ai, mền gấm mỏng manh đang quấn lỏng lẻo quanh hai chân y.

Phù Ngọc Thu vừa tỉnh lại nên đầu óc chưa kịp vận hành, mờ mịt cựa quậy "móng chim".

Mền gấm bị động tác của y làm tuột ra để lộ hai chân trắng như men sứ.

Chân......

Chân...... chân người!?

Phù Ngọc Thu lập tức bừng tỉnh.

Rễ cỏ của y đâu rồi?!

À không, móng chim của y đâu?!

Chẳng phải y là chim trắng à, sao đang yên đang lành lại biến thành người thế này?

Ai đã lén lút hãm hại y?!

Phù Ngọc Thu gần như sụp đổ thét lên chói tai rồi liều mạng lui ra sau, như thể chỉ cần y lùi đủ xa là có thể rời khỏi thân thể này.

Vân Thu vội vã chạy vào trấn an y: "Bạch...... tiểu điện hạ, hình người là chuyện tốt, chuyện tốt mà, chứng tỏ ngươi đã kết được linh đan rồi đấy!"

Trong cơn hoảng loạn, năm ngón tay thon dài của Phù Ngọc Thu vớ lấy gối mây ném tới.

"Tránh ra!"

Y mới tỉnh lại nên vẫn còn rất yếu, gối mây chưa ném tới trước mặt Vân Thu đã nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Giá nến bên cạnh đổ ập xuống gối, bề mặt nhẵn bóng mơ hồ phản chiếu gương mặt Phù Ngọc Thu giống mặt U Thảo y như đúc.

Chỉ là mái tóc đen trước kia đã biến thành trắng tuyết, lộ ra vẻ yêu diễm băng giá.

Phù Ngọc Thu lại hét to: "Cái gì mà gớm thế này!?"

Vân Thu: "???"

Long tộc thích nhất là những bảo vật lấp lánh, cũng yêu mỹ nhân mảnh mai xinh đẹp, có mấy ác long còn nuôi nhốt những thiếu niên thiếu nữ xinh đẹp để thỏa mãn niềm đam mê đáng sợ của mình.

Với vẻ ngoài lộng lẫy ngay cả thiên đạo cũng nâng niu trong lòng bàn tay và nuôi dưỡng ở điện ngọc như Phù Ngọc Thu, nếu bị ác long nhìn trúng nhất định sẽ nổi thú tính tha đi mất.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...