🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 21: Linh đan biến hình (1)

Phù Ngọc Thu chưa bao giờ khó chịu như lúc này.

Ngay cả khi bị giam trong sa giới suýt chết khát thì y cũng không giống bây giờ, toàn thân như bị lửa nóng từ từ đốt cháy, lý trí cũng sắp bị thiêu ra tro.

Ánh trăng sáng vằng vặc hệt như hung khí đâm xuyên qua người y xóa sạch linh lực duy trì sự sống rồi bá đạo chiếm cứ thân thể yếu ớt.

"Mình bị sao thế nhỉ?"

Phù Ngọc Thu mơ màng nghĩ một hồi mới chậm chạp hiểu ra.

"À, trúng độc của Phượng Hành Vân."

Đệ đệ Phù Ngọc Thu là cỏ độc, vì cùng lớn lên chung một chỗ nên rễ quấn vào nhau giúp U Thảo cũng bách độc bất xâm.

Giờ y mới biết thì ra trúng độc có tư vị như vậy.

Phù Ngọc Thu cũng chẳng thấy đau đớn, chỉ là linh lực nước của tộc Thương Loan khiến y bài xích lửa theo bản năng, trong cơ thể như có một ngọn lửa dập không tắt, lấy không ra, thiêu đốt nóng rực đối đầu với linh lực nước.

Cảm giác nước lửa đụng nhau khiến y bứt rứt hết sức khó chịu.

Phù Ngọc Thu thoi thóp nằm trên mặt đất lạnh như băng, rõ ràng thân thể đã xụi lơ nhưng chẳng biết y lấy đâu ra sức lực ngậm chặt lông vũ Phượng Hoàng, chật vật muốn bay nhảy đến cung điện cầm tù Phượng Hoàng.

Trong tầm mắt mờ mịt, y thấy chiếc lồng tạo ra từ những tia lửa Uyên Sồ không ngừng thu nhỏ, càng lúc càng áp sát mình, nhiệt độ nóng rực phả vào mặt.

Phù Ngọc Thu không thể động đậy, chỉ biết trơ mắt nhìn ngọn lửa từ từ tới gần mình.

Sau đó lồng lửa đột ngột dừng lại cách Phù Ngọc Thu một tấc.

Ngọn lửa hung mãnh suýt đốt cháy y.

Phù Ngọc Thu chỉ đờ đẫn nhìn chứ không có bất kỳ phản ứng nào.

Minh Nam chậm rãi đi tới trước mặt chim trắng sắp chết kia, thấy trong miệng y vẫn ngậm chặt truyền thừa Phượng Hoàng thì nhếch môi cười khiến gương mặt kia càng thêm diễm lệ.

"Truyền thừa Phượng Hoàng là vật của tôn thượng, ai trộm sẽ phải chết." Minh Nam thò ngón tay vào lồng lửa nhẹ nhàng nắm lấy chiếc lông vũ đỏ vàng kéo ra ngoài rồi cao ngạo nói: "Hôm nay tôn thượng tĩnh dưỡng nên ta sẽ thay hắn trừng trị đồ xấu xí không biết trời cao đất rộng như ngươi."

Trong mắt Uyên Sồ hay thậm chí cả ba tộc thì con chim trắng tròn vo như quả bóng này vô cùng xấu xí.

Phù Ngọc Thu đang mê man nằm trên mặt đất không nhúc nhích, nhưng khi cảm nhận được lông vũ trong miệng mình sắp bị kéo đi thì ánh mắt tan rã đột nhiên tỉnh táo lại.

"Đồ của Phượng Hoàng!"

Phù Ngọc Thu đã mê man không biết tình cảnh mình ra sao, nhưng trong tiềm thức vẫn nhớ rõ lông vũ này thuộc về Phượng Hoàng nên không thể đưa cho ai khác.

Y ngậm chặt lông vũ không chịu nhả, đôi mắt đen láy như đỏ lên.

"Đúng là thứ không biết điều." Minh Nam cũng chẳng cố kéo nữa mà lạnh lùng buông tay, sau đó thúc giục linh lực để ngọn lửa nuốt chửng chim trắng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...